Sau khi tiến vào sơn trang, lập tức có người ra đón: “Cậu cả đã trở lại, chị Lý nói lần này cậu sẽ ở lại đây?”
Phó Thịnh ném áo khoác cho ông ta: “Ừm, đây là Tô Ảnh, trợ lý đời sống của tôi, ông đi sắp xếp chỗ ở cho cô ấy.”
Tô Ảnh khẩn trương chào hỏi với đối phương: “Chào bác, cháu là Tô Ảnh.”
Đối phương nhanh chóng nhìn thoáng qua Tô Ảnh, hiển nhiên đã sớm biết sự tồn tại của cô, gật đầu nói: “Chào cô Tô, phòng của cô đã chuẩn bị xong, vì thuậnt iện cho việc chăm sóc tổng giám đốc, phòng của cô ở ngày bên cạnh phòng của tổng giám đốc. Có việc gì cần, cứ việc nói với tôi là được. Tôi là quản gia ở biệt viện này, tôi họ Lâm.”
Tô Ảnh lập tức nói: “Vâng, cảm ơn quản gia Lâm.”
Quản gia Lâm lập tức lại nói thêm: “Cô đã là trợ lý đời sống của cậu cả, vậy thì những vấn đề sinh hoạt hàng ngày của cậu cả xin nhờ cô Tô rồi! Tổng giám đốc rất thích sạch sẽ, không thích người khác động vào đồ của cậu ấy, cho nên việc này cũng xin nhờ cô Tô để tâm từng chút một.”
Tô Ảnh lập tức đứng thẳng người: “Vâng ạ!”
Quản gia Lâm nhìn thấy cô hiểu chuyện như thế, vừa lòng gật đầu nói: “Mật mã phòng của tổng giám đốc là 85794613, ngoài ra, thư phòng của tổng giám đốc có giá sách, không có sự cho phép của tổng giám đốc, tuyệt đối không được mở ra…”
Quản gia Lâm bắt đầu thao thao bất tuyệt dặn dò vài chuyện với Tô Ảnh, Tô Ảnh nhanh chóng ghi nhờ từng việc một mà ông nói, không ngừng nhắc nhở bản thân mình, tuyệt đối không thể phạm sai lầm!
Nói cách khác, cô nhất định sẽ bị đuổi đi!
Sau khi tiếp nhận công việc xong, cuối cùng Tô Ảnh thấy phòng mình là như thê nào.
Lúc cô nhìn thấy phòng của mình và phòng của Phó Thịnh thông với nhau, tự nhiên chết đứng ở đó.
Rõ ràng là hai căn phòng, nhưng ở giữa lại mở một cái cửa, hai căn phòng cứ như thế mà tiếp sát nhau.
Chắc là vì để tiện cho việc chăm sóc cuộc sống hàng ngày?
Ừm, nghe nói trước kia trợ lý đời sống của anh ta đều là nam, cho nên làm một cánh cửa ở giữa, dường như cũng không có gì không ổn.
Nhưng mình lại là nữ.
Phó Thịnh vậy mà không thèm để ý sao?
Chẳng lẽ anh đã quên sự tồn tại của cánh cửa này rồi?
Không phải anh ta ghét nhất là bị phụ nữ bám lấy sao?
Có cánh cửa như thế, thật sự anh ta không sợ chính mình nửa đêm lẻn vào sao?
Ngay lúc cô đang miên man suy nghĩ, cửa phòng bị gõ vang, Tô Ảnh chạy nhanh qua mở cửa, chỉ thấy Mộc Minh đứng bên ngoài, mỉm cười nói với cô: “Đêm nay tổng giám đốc ăn khuya.”
Tô Ảnh mới nhìn thấy bàn ăn trong tay Mộc Minh, khẩn trương đưa tay nhận lấy, nói: “Trợ lý Mộc Minh, có chuyện muốn nói với anh một chút. Anh xem, phòng của tôi và tổng giám đốc Phó, lại có một cánh cửa… tổng giám đốc chán ghét nhất là phụ nữ đến gần mình, anh xem có phải nên dỡ cánh cửa này xuống, chặn một bức tường thì tốt hơn?”
Mộc Minh tự nhiên nở nụ cười: “Tổng giám đốc không hề nói đến, vậy thì không cần để ý. Được rồi, đi đưa đồ ăn khuya đi! Tôi cũng tan tầm trở về đây!”
1: Làm tốt công việc mà một trợ lý nên làm (1)
“A, được.” Tô Ảnh nhanh chóng gật đầu, nhìn theo Mộc Minh sau khi rời đi, bưng đồ ăn khuya vào gõ cửa.
Phòng của Phó Thịnh lớn gấp đôi phòng của cô.
Phòng ngủ và thư phòng kết hợp cùng một chỗ, làm thành một cái phòng kép.
Phòng ngủ ở bên trong, thư phòng ở bên ngoài.
Cho nên, Tô Ảnh từ cửa nhỏ đi vào trong thư phòng.
Cô đặt đồ ăn khuya ở trên bàn, chuẩn bị xoay người rời đi, liền nghe thấy âm thanh của Phó Thịnh truyền ra từ trong phòng ngủ: “Mang đồ ăn khuya vào đây.”
“Vâng, tổng giám đốc.” Tô Ảnh nhanh chóng mang đồ ăn vào trong.
Vừa vào phòng ngủ, vừa hay nhìn thấy Phó Thịnh mặc áo tắm đi từ trong toilet ra, chân trần đi trên nền thảm màu xám đậm, áo tắm hơi mở ra, là da thịt màu mật ong khỏe mạnh cùng với đường cong bắp thịt cường tráng.
Tô Ảnh chỉ nhìn thoáng qua, lập tức cúi đầu nói: “Tổng giám đốc, đây là đồ ăn khuya của anh.”
“Đặt ở bên kia đi.” Phó Thịnh gật đầu nói, Tô Ảnh nhanh chóng đặt xuống bàn trà, lui về phía sau hai bước liền rời đi.
“Đêm nay cô cũng chưa ăn gì cả? Cùng ăn đi!” Phó Thịnh thuận miệng nói.
Tô Ảnh sờ bụng, muốn nói thật ra đêm nay cô đã ăn no, tuy cô bị bắt nạt, nhưng là trước khi bị bắt nạt, thừa lúc anh không chú ý đã ăn qua rồi.
Tô Ảnh vừa định từ chối, ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt không cho phép từ chối kia của Phó Thịnh, đúng lúc nhận thức được sợ hãi, ngoan ngoãn trả lời: “Vâng, tổng giám đốc.”
Nghe được câu trả lời của cô, lúc này Phó Thịnh mới vừa lòng ngồi trên ghế sofa, vừa lau tóc vừa mở miệng nói: “Đêm qua người xảy ra tranh chấp với cô ở cửa hàng tiện lợi là ai? Hôm nay người làm khó dễ cô ở trong toilet là ai?”
Tô Ảnh có chút khó kham, nhưng vẫn trả lời vấn đề này: “Ngày hôm qua, người ở trong cửa hàng tiện lợi là bạn trai cũ của tôi, tên là Vương Nhạc Đông. Người giữ chặt tôi ở trong toilet hôm nay là chị gái con riêng của ba dượng, tên là Điền Mỹ Hòa.”
Phó Thịnh châm chọc nhìn cô: “Cho nên, cô bị hai người ngu xuẩn đó liên thủ bắt nạt à?”
Tô Ảnh cúi đầu, thẹn thùng nói: “Vâng, tổng giám đốc.”
Ngược lại, cô cũng muốn đánh trả lại. Nhưng vấn đề là, cô làm như thế, công việc này cũng sẽ mất đi?
Khăn mặt trong tay Phó Thịnh lập tức bị quăng đến trên người Tô Ảnh, thở phì phò đứng lên. Vì sao anh lại có một trợ lý ngu xuẩn như thế?