⬅ Trước Tiếp ➡
Không phải anh ta không tham gia tụ hội đêm nay ư?
Phong Thánh lạnh lùng liếc mắt nhìn Giang Hải Phong, lại nhìn về phía Lạc Ương Ương hoảng sợ bất an đáng thương hề hề cầu anh, khuôn mặt nhỏ hồng nộn đến có thể nhỏ ra máu.
Mặt cô đỏ đến khả nghi, cách áo sơ mi nhưng anh có thể cảm giác được, nhiệt độ tay nhỏ nắm trước ngực anh rất cao, mắt lạnh nhíu lại, Phong Thánh liền rõ ràng chân tướng.
Đối phó phụ nữ, Giang Hải Phong vẫn là không từ thủ đoạn như vậy.
“Cứu em, anh hai……” Nhìn thấy Giang Hải Phong đuổi theo ra ngoài, Lạc Ương Ương theo bản năng nhích lại gần trên người Phong Thánh, môi run rẩy đến lợi hại.
Tuy rằng chưa từng tới địa phương này, nhưng cô không đến mức cái gì cũng không biết.
Trước hôm nay cô chưa từng gặp qua Giang Hải Phong, không rõ vì sao anh ta muốn nhằm vào cô.
Nhưng hiện tại cả người cô không có lực, nếu Phong Thánh không cứu cô, đêm nay cô khó thoát một kiếp.
Lạc Ương Ương cầu cứu làm Giang Hải Phong rõ ràng khẩn trương không ít, thậm chí bắt đầu sợ hãi lên.
Tuy rằng Phong Thánh cùng lắm chỉ hơn anh ta vài tuổi, nhưng thủ đoạn sấm sét của Phong Thánh ở đế đô không người không biết, ánh mắt lập loè của anh ta thậm chí không dám đi nhìn Phong Thánh.
Sắp bị Diệp Sa Nghiên hại chết!
Không phải cô ta nói Phong Thánh không thích Lạc Ương Ương - em gái kế này chút nào sao?
5. Bỏ mặc.
Ở trong sự xin giúp đỡ đáng thương của Lạc Ương Ương, cùng với thần sắc khẩn trương của Giang Hải Phong, tay Phong Thánh rốt cuộc đặt lên bả vai nhỏ hơi run của Lạc Ương Ương.
Nhưng mà, anh ta cũng không có lấy tư thái bảo hộ người ôm Lạc Ương Ương vào trong lòng ngực.
Ngược lại, anh ta dùng một chút lực lại đột nhiên đẩy ngã Lạc Ương Ương xuống mặt đất.
Tức thì, choáng váng long trời lở đất dâng lên, Lạc Ương Ương bị hung hăng đẩy ngã trên mặt đất, tựa hồ quên mất đau đớn.
Hai tròng mắt mê ly thanh triệt lại nhiễm nước, kinh ngạc ngước nhìn Phong Thánh.
Anh cao cao tại thượng đứng ở trước mặt cô, tựa như đế vương không ai bì nổi, chỉ rũ mắt liếc nhìn cô một cái cũng khinh thường.
Từ mặt tuấn đường cong lãnh ngạnh đao tước của anh, cùng với cặp mắt đen lạnh lẽo nguy hiểm kia, Lạc Ương Ương rõ ràng thấy được chán ghét và ghét bỏ.
Anh chán ghét cô……
Tâm bỗng chợt lạnh, Lạc Ương Ương kinh hoảng thu hồi tầm mắt, thu liễm đau đớn trong mắt.
⬅ Trước Tiếp ➡