“Lại đây.” Phong Thánh liếc mắt nhìn Lạc Ương Ương một cái, ngữ khí lạnh băng.
Lạc Ương Ương khẩn trương nắm nắm tay, do dự vài giây, yên lặng đi qua.
“Tối hôm qua……” Trong dáng ngồi ưu nhã của Phong Thánh lộ ra khí phách, lạnh liếc vẻ mặt co quắp của Lạc Ương Ương.
"Tôi đều không nhớ rõ gì hết!” Đầu nhỏ cúi thấp của Lạc Ương Ương, bỗng nhiên ngẩng đầu, đoạt chặt đứt lời nói của Phong Thánh.
Phong Thánh liền không thể xem cái gì cũng chưa từng phát sinh qua sao?
Cô không muốn nhớ lại hết thảy tối hôm qua một chút nào.
“Không nhớ rõ?” Mắt lạnh nguy hiểm nhíu lại, ngữ khí Phong Thánh rõ ràng không có biến hóa gì, nhưng Lạc Ương Ương lại nghe đến phía sau lưng ẩn ẩn lạnh cả người.
Mặc cho Lạc Ương Ương nghĩ phá đầu dưa, cũng nghĩ không ra rốt cuộc Phong Thánh muốn làm gì, cô không dám đối diện với anh, chỉ có thể căng da đầu, nói: “Không, không nhớ rõ.”
Nếu tối hôm qua chú định thất thân, cô tình nguyện là người xa lạ kéo cô vào thang máy kia, cũng không muốn là Phong Thánh.
Quan hệ quá loạn, cô nhận không nổi.
“Vậy tôi giúp cô nhớ lại một chút, tối hôm qua cô đã trải qua cái gì.” Phong Thánh cười lạnh một chút, đột nhiên đứng dậy.
“……” Tuy rằng cách ba mét xa, nhưng Lạc Ương Ương vẫn là theo phản xạ lui về phía sau một bước, “Anh, anh đừng xằng bậy.”
Anh nguy hiểm.
“Tôi chỉ là muốn giúp cô nhớ lại chuyện tốt cô đã trải qua, không xằng bậy.” Phong Thánh lạnh mặt, nói đến vẻ mặt nghiêm túc.
“Anh đừng tới đây!” Thấy Phong Thánh từng bước ép sát, Lạc Ương Ương sợ tới mức liên tục lui về phía sau.
Tối hôm qua là cô đầu óc không thanh tỉnh, mới có thể gây thành sai lầm lớn, cô không muốn lại có bất kỳ gút mắt gì với Phong Thánh.
“Cô rất sợ tôi?” Phong Thánh cởi áo khoác âu phục đen, ném ở trên sô pha phía sau.
“Ai nói sợ?” Trong lòng Lạc Ương Ương sợ tới mức đều sắp run rẩy lên, nhưng vẫn là cứng cổ, cho chính mình thêm can đảm, “Tôi không sợ!”
Chỉ là mặt than lạnh kia của Phong Thánh, người bình thường, phỏng chừng đều sẽ sợ anh đi?
“Không sợ? Vậy cô lui làm gì?” Phong Thánh nện bước kiên định đi về phía cô.
Khí trạng không giận mà uy kia của anh, khiến cho Lạc Ương Ương không dám không lùi.
“Tôi, tôi không lui.” Lạc Ương Ương chống đỡ áp lực cực lớn, chính là ngừng lui về phía sau, cứng đờ đứng ở bên sô pha.