Cố Thiên Tầm đưa tay lên định nói không sao thì cô nhân viên nhẹ nhàng nói thêm: “Để bù lại sai sót của chúng tôi, giám đốc khách sạn chúng tôi đã sắp xếp quý khách sang phòng hạng sang nhìn ra biển, nếu quý khách đồng ý thì giờ có thể thu dọn đồ đạc và đi theo tôi ạ. ”
“Ừ, được… không vấn đề gì…” thật ra cô chẳng nghe ra được đối phương đang nói gì, chỉ mơ màng gật đầu. Say như thế này rồi ai nói gì cũng gật.
Cô nhân viên đưa thẻ phòng cho Cố Thiên Tầm, rồi dẫn cô đi. Vẫn là tầng 24 nhưng là phòng 2415.
Vừa đi được một đoạn thì bộ đàm trên người cô nhân viên kêu, có chuyện gấp cần cô đi giải quyết.
“Xin lỗi quý khách, hiện giờ tôi không thể đưa quý khách đến phòng được.” Cô nhân viên bày tỏ thành khẩn xin lỗi.
Cố Thiên Tầm trước giờ luôn là người rất dễ tính, cho dù đang say rượu đi không vững rồi vẫn cố đứng thẳng, vẫy tay cười, “Yên tâm, tôi có thể tự đi được. 2415 đúng không… tôi không đi lạc đâu.”
…………….
Không còn cách nào khác, cô nhân viên xin lỗi rồi đi. Cố Thiên Tầm bám vào tường chân thấp chân cao đi, nhưng một hàng, hai hàng rồi ba hàng nối nhau… cô hơi chóng mặt.
Cô chẳng biết chuyện gì đang xảy ra nữa, bước vào phòng, đến đèn cũng không bật, nằm uỵch xuống giường.
“Ôi thoải mái quá…” cô lồm cồm trèo lên giường, kêu lên một tiếng thoải mái rồi nhắm mắt ngủ.
Phòng nhìn ra biển làm gì cơ chứ, đối với cô lúc này điều đấy chẳng có gì thú vị cả, cô chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon cho đến sáng!
…………
Bên ngoài hành lang của khách sạn, ánh sáng màu vàng từ những chiếc đèn lồng thể hiện rõ sự hào hoa đẹp đẽ. Tiếng bước chân cộp cộp từ ngoài tiến vào, lúc này một đám người bước ra từ trong thang máy, khí thế đi vào.
Nổi bật nhất trong đám người đó là một người đàn ông mặc bộ vest may thủ công, đơn giản mà sang trọng, cả người toát lên vẻ quyền lực. Dưới ánh đèn, những đường nét góc cạnh trên gương mặt như bức tượng điêu khắc, đẹp không tỳ vết.
“Được rồi, không cần đi theo tôi nữa”. Khi sắp sửa bước đến trước cửa phòng, anh ta đứng lại, một tay đút túi áo, xoay người quay lại nhìn đám người kia một cách lãnh đạm rồi nói ngắn gọn: “Đều về hết đi”.
Tất cả đều đi rồi, người đàn ông trẻ liền mở cánh cửa dày đó rồi bước chậm rãi vào. Anh không bật đèn ngay, chỉ tháo đồng hồ ra một cách nho nhã rồi nới lỏng cà vạt, sau đó bước vào phòng tắm.
Một lúc sau, dáng người cao mảnh bước ra từ trong phòng tắm đi vào phòng ngủ tối, mùi thơm thanh nhã toát ra sau khi tắm bay nhẹ trong không trung. Anh có chút mệt, nằm xuống giường định ngủ, bỗng phát hiện ra mình đè lên một cơ thể mềm mại bên dưới, liền cau mày nhìn.
Phụ nữ. Lại còn là một cô gái có thân hình mảnh mai xinh đẹp.
Sau khi suy đoán, anh liền đưa tay ra vặn công tắc bật đèn ngủ. Đôi mắt đen nhìn chăm chú vào cô gái trên giường. Làn da trắng muốt mịn màng cảm giác mỏng mảnh như thủy tinh, sau khi say rượu lại phảng phất màu hồng nhạt, thanh tân diễm lệ. Khuôn mặt nhỏ cỡ bằng bàn tay anh, đường nét không đến mức tuyệt sắc giai nhân, nhưng lại thanh tú khác thường.
Anh đưa ngón tay dài mảnh khảnh của mình nâng cằm cô gái lên, ghé sát gương mặt xuống nhìn cô: “Rốt cuộc cô là ai?”
“Đừng ồn nữa…” Đang ngủ bị đánh thức, cô đưa tay gạt tay anh ra khỏi mặt mình, nhưng anh quyết không buông tay, gạt mấy cái không gạt được cô mới miễn cưỡng mở mắt ra, cố tập trung nhìn vào gương mặt đối diện, cũng không biết cô có nhìn rõ không nữa, cô bật cười đột nhiên ngồi dậy, vòng tay ra ôm chặt lấy anh.
Cơ thể cao lớn của anh khựng lại, đôi mắt sẫm màu của anh nhìn một lượt, rõ là cô đang say khướt rồi, thế nhưng mùi rượu nồng còn lưu lại trên người cô không những không khiến cho người ta cảm thấy phiền ghét mà là mùi hương thơm ngọt.
“Cô biết mình đang làm gì không?” anh tóm lấy đuôi tóc cô, kéo đầu cô ra khỏi ngực mình. Trong không gian tĩnh mịch đêm khuya, giọng nói trầm ấm từ anh phát ra đầy nam tính khiến người khác xao xuyến.