⬅ Trước Tiếp ➡
Cảnh Nam Kiêu bị cô ta kéo lên sân khấu.
Ánh đèn cả căn phòng dần trở nên tối hơn. Chỉ còn một mình Cố Thiên Tầm đứng thừa thãi ở đó. Nhìn thấy chồng mình đang ôm chặt người phụ nữ khác, thân mật xoay vòng, đưa đẩy. Ánh mắt cô dần rời khỏi họ, cũng không hiểu mình đang tìm gì...
Trong đám đông những người là người đó, dễ dàng nhìn thấy bóng dáng anh, cũng như cô, đứng ngoài cuộc. Thế nhưng khác với sự cô đơn lạc lõng của cô là bên cạnh anh không thiếu những bóng hồng vây quanh.
Bọn họ lại bốn mắt nhìn nhau, ánh mắt anh sâu thẳm, dường như có điều muốn nói. Cố Thiên Tầm lặng lẽ đứng ở đó, nhìn anh từ xa....
Nhưng chỉ giây lát sau, người xuất hiện bên cạnh anh khiến cô không do dự quay bước.
Cảnh Dao.
Cô ta đứng bên cạnh anh, dựa tay vào má, nói chuyện gì đó.
Cảnh Nam Kiêu và Tần Tư Lam, Cảnh Dao với Mộ Dạ Bạch...
Bọn họ mới là những cặp đôi hoàn hảo, còn cô...
Ngẩng đầu nhìn ánh đèn chùm đang dần tối đi, cô cảm thấy cuộc sống của mình giờ khắc này cũng như vậy, tăm tối đến mức không thấy ánh sáng nào.
Kìm nén đến mức không thở nổi...
Hai tay nâng váy, đứng trên đôi giày cao gót 10 phân, bước qua từng lớp người, đi qua khu vực đồ ăn, tránh người phục vụ đưa rượu, cô đang định đưa tay đẩy cánh cửa dày và nặng ra...
Tay cô vừa chạm vào cánh cửa, còn chưa kjp đẩy ra thì đột nhiên cả phòng tiệc bỗng tối sầm lại. Một giây sau cô cảm thấy người mình nhẹ bẫng, cả người bị bế bổng lên khỏi mặt đất từ đằng sau.
Trời đất! Ai thế?
Cô đang định kêu lên thì môi đã bị người đó dùng lực đè lên.
Giây lát sau, cô bị bế sang một phòng nhỏ khác ở bên cạnh. Trong phòng đó giơ tay không nhìn thấy gì, cũng không có ai cả. Tim cô đập mạnh, bàn tay bịt lên môi cô lúc này mới buông ra. “Anh là ai? Định làm gì? Mau buông tôi ra! Có nghe thấy không hả?!”
Cô giãy giụa, đẩy bàn tay đang ôm lấy lưng mình ra.
 
Cô giằng co giãy giụa cố gạt cánh tay đang ôm lấy lưng mình ra.
Thế nhưng một giây sau, cả người cô bị xoay lại rồi bị ấn chặt vào cánh cửa. Sau đó “xoạch” một tiếng, cửa đã bị khóa trái.
Mặc dù tối như vậy nhưng từ sức lực của người đối diện, cô cũng đoán được rằng đó đích xác là một người đàn ông. Tim cô đập thình thịch lo sợ, cố gắng dùng hết sức để giằng ra: “Tôi cảnh cáo anh, đừng động vào tôi! Nếu không tôi...”
“Đừng giãy giụa nữa!” Tay anh ta nắm chặt cổ tay đang vùng vẫy của cô. Giọng nói đó trầm trầm phát ra trong đêm tối, lại có vẻ như đang giận dữ, khiến cô giật mình, mọi động tác đều dừng khựng lại. 
“Mộ... Mộ Dạ Bạch? Sao anh lại ở đây?” Cô kinh ngạc hỏi. Lúc này lẽ ra anh ta đang ở bên ngoài kia khiêu vũ với Cảnh Dao mới phải chứ?
⬅ Trước Tiếp ➡