Phó Hàn Tranh giơ cánh tay, trong ánh mắt nghi hoặc của mọi người, ôm lấy vai người phụ nữ bên cạnh và nói: “Bởi vì cô ấy là mẹ ruột của Tiểu Đường Đậu.”
Câu nói này giống như một quả bom. Mộ Vi Lan ngước nhìn người đàn ông bên cạnh, đôi tay nhỏ bé đặt cạnh váy, vô thức kéo tay áo anh nhiều lần.
Anh đang nói đùa cái gì thế? Cô thậm chí còn chưa từng hôn anh, lấy đâu ra đứa trẻ này vậy?
Phản ứng lớn nhất là Phó Chính Viễn. Ông nhìn kĩ Mộ Vi Lan, rồi cúi đầu nhìn xuống đứa cháu gái nhỏ đứng dưới chân, cũng thật là giống nhau.
Ông nắm cây gậy, sắc mặt nghiêm trọng nhìn Phó Hàn Tranh và nói: “Con đi theo ta vào phòng sách!”
Mộ Vị Lan lo lắng kéo tay áo của Phó Hàn Tranh, nhất thời quên buông ra.
Anh nhẹ nhàng bỏ bàn tay của cô ra và nói: “Đợi tôi trở lại.”
Khí Phó Hàn Tranh theo Phó Chính Viễn lên tầng, Hướng Nam Tây đi tới, xoa đầu Tiểu Đường Đậu: “Đường Đậu, anh đang ở trong phòng xem hoạt hình, cháu có thể giúp thím đi gọi anh ra ăn cơm không?" Tiểu Đường Đậu ngoan ngoãn gật đầu: “Vâng ạ! Thím, cháu đi gọi anh, thím giúp cháu tiếp đãi Mộ Mộ!”
“Được.”
Sau khi Hướng Nam Tây để Tiểu Đường Đậu rời đi, cả phòng khách chỉ còn mình cô ta và Mộ Vi Lan. “Trước đây, cũng có không ít người phụ nữ vác bụng đến nhà họ Phó đòi Hàn Tranh kết hôn. Nhưng những người phụ nữ đó đều không thông minh như cô Mộ. Bí mật sinh con của Hàn Tranh, để Hàn Tranh phải đưa đứa bé trở về nhà họ Phó. Bây giờ lại xuất hiện vào lúc bổ ép Hàn Tranh kết hôn, cô thật là biết nắm bắt thời cơ"
Nghe giọng điệu của Hướng Nam Tây, người mang thai con của Phó Hàn. Tranh cũng không phải là ít...Xem ra, anh ta làm rất nhiều chuyện phong lưu, cô còn tưởng rằng người đàn ông này sẽ tối kị chuyện tình dục, nhưng không ngờ cũng là một con thú hoang.
Hướng Nam Tây khoanh tay, nhìn cô bằng ánh mắt khinh bỉ, cô ta cười khay và nói: “Nhưng mà, tôi không coi trọng cô. Tôi không nghĩ cô có thể dựa vào thân phận mẹ ruột của Tiểu Đường Đậu mà ngồi trên vị trí bà Phó này cả đời”.
Mộ Vị Lan hít một hơi thật sâu, mỉm cười và trả lời một cách lịch sự nhất có thể: “Chị dâu, em và Hàn Tranh đã đăng ký kết hôn rồi, là vợ chồng thực sự. Em hy vọng chị có thể chúc phúc cho chúng em”
“Cô chẳng qua chỉ là được Hàn Tranh nhặt về để đối phó với bố, đừng ra vẻ có tình cảm tốt với Hàn Tranh trước mặt tôi”
Đôi mắt ngấn nước của Mộ Vi Lan khẽ run, lẽ nào diễn xuất của cô tệ đến mức bị người chị dâu này nhìn thấu hết rồi sao?
Nhưng, không biết có phải là cô quá nhạy cảm hay không. Sao lại có cảm giác người chị dâu này cố ý đối phó cô?
Cô ngước mắt lên, mỉm cười nhẹ nhàng: “Chị dâu, em không hiểu ý của chị lắm, nhưng em và Hàn Tranh yêu nhau thật lòng. Em cũng hy vọng, sau này chúng ta có thể hòa thuận với nhau như một gia đình”. Hướng Nam Tây cười nhạo: “Một gia đình? Cô còn không xứng”
Lúc này, Tiểu Đường Đậu và Phó Trạch Hàm đã ra khỏi phòng. Tiểu Đường Đậu chạy đến, nắm lấy tay Mộ Vi Lan và hỏi: “Mộ Mộ, con đưa cô đi xem phòng của con có được không?"
Mộ Vị Lan gật đầu, lại lịch sự nói với Hướng Nam Tây: “Chị dâu, em thất lễ rồi.” Đển khi Tiểu Đường Đậu đưa cô rời khỏi phòng khách, trái tim căng thẳng của Mộ Vị Lan mới thả lỏng và thở dài.
Người nhà họ Phó, người này còn khó đối phó hơn người kia. Xem ra sau này, cô sẽ phải cẩn thận hơn trong ngôi nhà này
Quan hệ chị em dâu khó hòa đồng
Trong phòng sách, một mùi long diên hương bay lên phảng phất, Phó Chính Viễn nắm cây gậy, giọng nói uy phong: “Cô gái đó, thực sự là mẹ ruột của Tiểu Đường Đậu sao?"
Phó Hàn Tranh đưa kết quả so sánh DNA cho Phó Chính Viễn: “Bố không tin thì có thể xem kĩ cái này. Đây là kết quả xét nghiệm DNA"
Phó Chính Viễn cầm lấy, liếc nhìn kết quả, giống nhau đến 99%. Như vậy là....Mộ Vi Lan thực sự là mẹ ruột của Tiểu Đường Đậu?
Ông gật đầu, giống như một sự thỏa hiệp: “Nếu cô ấy đã là mẹ ruột của Tiểu Đường Đậu, hai người kết hôn ta không có ý kiến gì. Nhưng lại lịch của cô gái này không rõ, ta không yên tâm. Ngày đó cô ấy có thể làm chuyện mang thai hộ...”
Phó Hàn Tranh trực tiếp ngắt lời ông, khẽ mím môi và nói: "Thân thể của cô ấy, đối với con không quan trọng. Chỉ cần cô ấy có thể chăm sóc tốt Tiểu Đường Đậu là đủ rồi”
Ông Phỏ cau mày: “Sao, con cưới cô ấy là vì Tiểu Đường Đậu? Như vậy là con không có tình cảm với cô ấy?"
“Bố, con cưới ai với bố cũng đều như nhau, bố không cần lo lắng cho con” "...Con! Con đang nói cái gì vậy?” “Bố, nếu không có gì khác, chúng ta xuống ăn tối đi.”
Phó Chính Viễn không làm gì được anh, Phó Hàn Tranh từ nhỏ đến lớn, mọi quyết định của anh đều không có ai có thể làm chủ được anh, ông Phó thở dài nói: “Được rồi, nhưng mà Phó Hàn Tranh, bây giờ ta nhất thời vẫn chưa thể chấp cô ấy được.”
Phó Hàn Tranh đưa tay nới lỏng chiếc cà vạt trên cổ và nói: “Cô ấy là vợ của con chứ không phải vợ của bố, bố có chấp nhận hay không cũng không quá quan trọng”
Phó Chính Viễn suýt nữa nôn ra máu: “Thằng nhóc này!"
Trong phòng trẻ em trên tầng 2 Tiểu Đường Đậu đưa Mộ Vi Lan vào phòng của mình, cô bé tự hào giới thiệu những con búp bê trong phòng mình.
Trên giường, bầy đầy những con lợn hồng. “Đường Đậu, con thích lợn hồng sao?” “Vâng! Đúng rồi, Mộ Mộ, tên thật của con là Phỏ Mặc Tranh!”
“Ừm, cái tên này hay đấy. Là bố đặt cho con sao?”
Cô bé gật đầu, bất ngờ nắm lấy tay Mộ Vi Lan và ngồi trên chiếc giường êm ái của cô bé, nghiêm túc hỏi: “Mộ Mộ, cô thực sự sẽ kết hôn với bố con sao?”
Mộ Vị Lan do dự một lát và gật đầu: “Đúng vậy, chẳng phải con muốn cô làm mẹ của con sao? Sao vậy, con hối hận rồi ư?”
Cô bé lắc đầu, chu mỏ nói: “Mặc dù con rất thích Mộ Mộ, nhưng các bạn đều nói, mẹ kế đều rất hung dữ. Mộ Mộ, cô sẽ sinh em bé với bố con chứ?"
Nếu Mộ Mộ sinh em bé với bố, chắc chắn sẽ không thích cô bé nữa.
Mộ Vi Lan xoa đầu cô bé: “Đương nhiên là không rồi, chúng ta có Tiểu Đường Đậu là đủ rồi.”
Cô bé cười toe toét, vô cùng ngây thơ: “Thật vậy sao?"
Mộ Vị Lan nhìn cô bé cười rạng rỡ, nhớ đến đứa bé cô sinh ra ba năm trước, có một chút thất thần.
Cánh cửa phòng trẻ em được mở ra: “Hai người đang nói chuyện gì vậy?"
Phó Hàn Tranh mở cửa ra, nhìn thấy hai người đang ngồi trên giường chơi con lợn hồng.