⬅ Trước Tiếp ➡
 Kiều Nhã Linh vươn tay tát tên Hàn một cái, cô dùng sức rất mạnh, khiến anh ta quay cả mặt sang một bên. Lồng ngực cô phập phồng vì tức giận, tên khốn ấy cô chưa ra tay đánh chết anh ta thì thôi, còn dám ở đây giở giọng trịnh thượng.
 Tên Hàn bị cô đảnh vô cùng nóng máu, anh ta đen mặt lao đến bóp mặt cô: "Con ranh này mày đúng là coi trời bằng vung! Xem tạo xử mày như nào!"
Cô không vùng vẫy, trừng mắt nhìn anh ta. Anh ta siết lấy cổ tay cô định lôi cô đi, Hoàng Tuấn Khải đột nhiên lên tiếng.
“Buông cô ấy ra" Giọng anh bình thản nhưng lại vô cùng cương quyết. "Chủ tịch Hoàng, nhưng cô ta.” “Buông!”
Tên Hàn bất đắc dĩ bỏ tay có ra, căm tức nhìn cô. Anh ta không hiểu sao Hoàng Tuấn Khải lại lên tiếng bênh vực Kiều Nhã Linh, anh ta nghe nói Hoàng Tuấn Khải không phải là kiểu người đam mê sắc đẹp. Trên thương trường cũng chẳng phải là người bênh vực giúp đỡ kẻ yếu, mà luôn lạnh lùng tàn nhẫn, không có lý nào lại thương hoa tiếc ngọc với Kiều Nhã Linh.truyện ngôn tình 
“Chủ tịch Hoàng, cô ta dám lên giọng với anh như vậy, đáng nhẽ phải dạy cho cô ta một bài học chứ.”
“Việc của tôi không cần cậu quản” Tên Hàn sợ sệt không dám họ he gì nữa, chỉ có thể không cam lòng nhìn cô. Hoàng Tuấn Khải cầm món đồ của cô lên, thờ ơ nhìn.
"Tôi đâu có bảo cô lên giường với tôi, tôi chỉ bảo cô làm sao để tôi tận mắt nhận thấy được công dụng của sản phẩm thôi, như là mở ra cho tôi xem. Cô chính là người có suy nghĩ đen tối, không phải tôi.”
“Anh..."
Anh rõ ràng đang cố ý chọc ghẹo cô, lại còn làm như mình là chính nhân quân tử. Cô bực bội thu hết bao cao su vào túi xách, lạnh nhạt nói.
 "Xin lỗi, sản phẩm công ty tôi người cao quý như chủ tịch Hoàng đây dùng không nổi, tôi xin phép"
Trước khi đi, Kiều Nhã Linh lấy từ trong túi một hộp bao cao su, mỉm cười xinh đẹp đưa cho Hoàng Tuấn Khải.
“Chủ tịch Hoàng, tôi có chút quà gửi tặng anh, coi như là kỷ niệm”truyện ngôn tình 
Hoàng Tuấn Khải nhíu mày nhìn hộp bao cao su có đưa, nghi hoặc không biết cô định làm gì đây. Kiều Nhã Linh dúi món đồ vào tay Hoàng Tuấn Khải, cười lịch sự nói.
 “Đây là sản phẩm tốt nhất chỗ tối, nhất định sẽ không làm anh thất vọng. Còn nữa,.." Cô tiến về phía anh, cúi đầu, thầm thì vào tai anh, "... nó là size nhỏ nhất đấy”
Kiều Nhã Linh đứng thẳng người lại, cười lịch sự.
“Ban nãy chủ tịch Hoàng hỏi anh nên dùng size nào phải không. Theo tôi thấy size này là hợp với anh nhất đó. Còn nếu như không vừa, anh hãy liên lạc đến công ty chúng tôi, nhất định chúng tôi sẽ làm kiểu nhỏ hơn cho anh."
 Mí mắt anh giật giật, cô đúng là không biết trời cao đất dày, dám chế giễu anh. Anh kéo cô lại, kề sát mặt mình vào mặt cô, hơi thở nam tính của anh bao trùm khắp không gian,
“Vừa hay không, tự em biết rõ”
Nói rồi anh thi cô ra, ngang nhiên khiêu khích nhìn cô. Kiều Nhã Linh tức giận quay người bỏ đi.
Vào nhà vệ sinh, Kiều Nhã Linh mục nước lên mặt, rửa trôi lớp son phấn dày đặc. Xong xuôi, cô thở dài, tựa người vào vách tường lạnh băng. Hoàng Tuấn Khải, người đàn ông này như một bóng ma đeo bám cô từ trong mộng đến ngoài thực. Trái tim cô đau nhói, cảm giác bức bối tràn đầy trong lồng ngực. Hôm nay thực sự đã có quá nhiều chuyện nảy ra, suýt bị cưỡng bức, lại gặp lại anh - người đàn ông cô hận vô cùng.
Rõ ràng rất hận anh, nhưng từng tế bào trong cơ thể vẫn còn in sâu những dấu ấn về anh, cũng phải thôi, cả thời thơ ấu đến khi trưởng thành của cô đều có hình bóng của anh, dù muốn gạt đi cũng không thể nào xóa hết. Kiều Nhã Linh bất lực ôm mặt, cô thật sự muốn khóc, nhưng rồi lại cố để nước mắt không rơi, Kiều Nhã Linh, mày phải mạnh mẽ lên, yếu đuối cho ai xem kia chử.truyện ngôn tình 
Kiều Nhã Linh đã ổn định lại tâm trạng, có bước ra ngoài, đi đến trung tâm hội trường. Vẫn còn khá sớm, cô quyết định bản nốt hàng của ngày mai, sau đó sẽ nghỉ ngơi một ngày. Cô quyết định không vào các phòng riêng để bán nữa, sự việc ngày hôm nay đã dọa sợ cô rồi. Cô sẽ mời mọc những người đang nhảy, mong sao bán hết để đi về.
 Như mọi lần Kiều Nhã Linh nhanh chóng bán được gần hết số hàng. Cô nghĩ ngày hôm nay như vậy là đủ rồi, cô dọn đồ đạc, quyết định đi về. Ra đến ngoài cửa club, cô bị một người đàn ông chặn lại. Kiều Nhã Linh giật mình lại lại, hoảng hốt nhìn người đàn ông kia.
Tên Hàn cười nửa miệng nhìn cô, cợt nhả vuốt má cô. “Thế nào, cô tưởng ngày hôm nay như vậy là xong rồi à?" Kiều Nhã Linh hất tay anh ta ra: "Anh muốn làm gì?"
Tên Hàn nhìn cô bằng ánh mắt thèm thuồng, anh ta túm lấy eo cô, gương mặt sứt sẹo áp sát mặt cô.
"Chuyện của chúng ta giờ mới bắt đầu thôi.” Cô giãy giụa thoát khỏi tay anh ta, cười lạnh: "Bị đánh chưa đủ à?"
Anh ta bật cười thích thủ: “Em nghĩ chủ tịch Hoàng sẽ lại xuất hiện giúp em. à? Lúc đó chỉ là em gặp may thôi, em cho rằng người như chủ tịch Hoàng sẽ để måt den em sao?"
Anh ta sờ vết thương trên mặt: “Đúng là bị đánh đau đấy, nên bây giờ anh sẽ tính hết cho em"
“Anh dám động đến tôi, tôi nhất định sẽ gọi cảnh sát!”truyện ngôn tình 
Tên Hàn như nghe được chuyện cười, anh ta cười ngặt nghẽo: “Em nghĩ cảnh sát sẽ nghe lời em ư, cải cảnh sát nghe theo, chính là tiền! Người không có quyền lực cũng không có ai để dựa dẫm như em có thể làm gì nói tôi nào? Đúng là một cô gái ngây thơ”
Kiều Nhã Linh nhếch miệng cười: “Không có luật pháp đúng không, vậy tôi chính là luật pháp đấy” Nói rồi cô thui vào bụng anh ta một cái, anh ta loạng choạng suýt ngã.
Tên Hàn bị cô đạp nổi điên lên, kéo tay cô định lôi cô đi, cô vùng vẫy đấy anh ta ra, Kiều Nhã Linh đấy anh ta ngã xuống, dùng túi xách nặng trịch đánh. liên tiếp lên người anh ta. Vì mới bị đánh tơi tả nên sức lực anh ta còn khá yếu, bị cô tấn công liên tục chỉ biết có người lại chịu đòn. Cô đánh chán rồi, đứng dậy thở hổn hển, đạp thêm một phát nữa vào chỗ hiểm của tên Hàn, khiến anh ta kêu lên thảm thiết.
"Lần sau gặp anh lần nào, tôi sẽ đạp cậu bé của anh lần đấy, cử cẩn thận."
Kiều Nhã Linh cầm túi sách, xoay người rời đi. Cô biết chắc loại người như tên Hàn sẽ không để mình yên, xem ra sau này có phải cẩn thận rồi.
Kiều Nhã Linh bước vào thang máy, ấn tầng 1. Cô thở dài một hơi thoải mái, cuối cùng cũng hết một ngày dài. Kiều Nhã Linh chăm chú đếm lại số bao cao su trong túi, còn rất ít, xem ra cô có thể nghỉ ngơi được rồi. Trong lúc cô đang không chú ý, cửa thang máy mở ra, một đôi mắt lạnh lùng nguy hiểm nhìn cô chằm chằm
Gặp nguy hiểm
 Gương mặt nghiêm nghị lạnh lùng của Hoàng Tuấn Khải hiện ra trước mặt Kiều Nhã Linh. Có vẻ như anh vừa vội vàng rời khỏi club, hơi thở có chút rối loạn, đôi mắt đen như mực nhìn cô không rời.
 Kiều Nhã Linh không ngờ người ở ngoài lại là Hoàng Tuấn Khải, cô trở nên vô cùng lúng túng. Sao anh lại ở đây, đáng nhẽ giờ này anh vẫn đang uống rượu trong club chứ. Kiều Nhã Linh giật mình nhớ ra một chuyện, cô vội sờ lên mặt. Ban nãy cô đã tẩy trang hết phấn son trên mặt, may mà lúc về cô đã đeo khẩu trang, vậy nên có lẽ anh vẫn chưa phát hiện ra cô. Anh bước vào thang máy, đứng bên cạnh cô, không gian trong thang máy càng nhỏ hẹp, sự tồn tại của anh bỗng trở nên vô cùng rõ ràng. Trong thang máy chỉ có hai người, điều đó lại làm cô càng thêm khó xử.
Hai người cử trầm mặc đứng im lặng một lúc, sự im lặng kéo dài này khiến  Kiều Nhã Linh cảm thấy bức bối. Việc đứng chung một không gian với anh làm cho cô rất không thoải mái. Cô túm chặt lấy túi xách, khẽ cắn môi,
Hoàng Tuấn Khải nhận ra sự lo lắng của cô gái ở bên, anh mở miệng: “Không ngờ lại gặp em ở đây”
Kiều Nhã Linh hờ hững trả lời: “Quả thật không ngờ, chủ tịch Hoàng chưa gì đã về rồi sao?”
 Ban nãy lúc đi bản chỗ bao cao su kia cô có đi ngang qua phòng anh, cô thấy rất nhiều cô nàng chân dài nóng bỏng vây quanh anh kia mà. Anh còn vô cùng vui vẻ nói chuyện với bọn họ nữa. Kiều Nhã Linh nhìn thấy cảnh tượng đó thì vô cùng chướng mắt. Hoàng Tuấn Khải của bây giờ đã trở thành người bị hấp dẫn bởi cái đẹp rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡