“Xin lỗi, chồng tôi gọi về rồi.” Cô nhanh chóng thoát khỏi vòng tay của anh ta, vội vã bỏ đi.
Hôm nay Kiều Nhã Linh bán hết bao cao su từ sớm, cô tiến đến quầy uống, gọi một ly rượu.
“Cho chị một ly cocktail nhé" Bartender là một cậu chàng sinh viên ngoài 20 tuổi, dáng người cao dong dỏng, gương mặt ưa nhìn, mái tóc nâu xù, nụ cười tươi rói. Từ lúc cô vào làm ở đây được một năm thì cậu ta đến, hai người rất nhanh chóng thân nhau. Cô coi cậu ta như em trai mình, còn cậu ta cũng rất quý cô.
“Hôm nay chị bán hết sớm thế ạ?” “Ừ, khách hôm nay đông”
Cô nhận lấy ly cocktail cậu ta đưa, uống một ngụm. Vị cay nồng của rượu hòa lẫn với vị ngọt chảy vào cuống họng cô.
"Tên kia vẫn bám lấy chị à? Haiz, ai bảo chị nhìn đặc biệt như vậy. Cử như thể mãi không ổn đầu, kiếm một anh người yêu để bảo vệ đi.”
Kiều Nhã Linh đặt ly rượu xuống, cười nhạt. Cô đã 23 tuổi, nhưng vẫn chưa trải qua một mối tình nào. Có rất nhiều người theo đuổi cô, nhưng cô vẫn chưa mở lòng với ai cả. Có lẽ vì vết thương lòng quá sâu đậm...
"Giờ chị không yêu nổi ai nữa” “Sao thế, chưa quên được người cũ à?"
Cô cười: “Em không hiểu được đâu.”
Ba năm trước, có một thân một mình mang theo vết thương chằng chịt trên người chạy khỏi nhà họ Hoàng. Trái tim cô khi ấy đã chết, chỉ có nỗi hận thù không sao xóa nhòa. Cô hận người đàn ông ấy, kẻ máu lạnh đã giết chết chính đứa con của mình. Cô không muốn dính líu gì đến nhà họ Hoàng nữa, một mình bươn trải cuộc sống. Từng là một cô chủ nhỏ sống trong nhung lụa, cô phải chật vật tìm việc làm, lo lắng hôm nay sẽ kiếm tiền kiểu gì, có đủ ăn hay không. Dù cuộc sống vô vàn khó khăn, nhưng cô không hề hối hận.
Tên Hàn tiến tới, gương mặt anh ta vẫn đểu giả như mọi lần. “Nhã Linh, uống với anh một ly rượu”
Anh ta đưa một ly rượu đến trước mặt cô, cô nhíu mày nói: “Xin lỗi anh Hàn, khi làm việc chúng tôi không được phép uống rượu”
Lời nói dối của cô nhanh chóng bị vạch trần, vì trên tay cô đang cầm một ly rượu.
Anh ta cười cười: “Thật là không được uống rượu sao?" Kiều Nhã Linh thần của trong lòng.
Anh ta dường như muốn ép cô phải uống ly rượu này. Anh ta là một người bạn thân thiết với ông chủ của Luxury Club, cũng góp vốn cho quán, nên anh ta là một người không thể đắc tội. Nếu cô không uống, nhất định sẽ mất việc như chơi,
Cậu chàng bartender cố gắng giải vây giúp cô:
"Anh Hàn, hôm nay bên em có rất nhiều cô gái xinh đẹp mới tới, em gọi họ đến phục vụ anh nhé”
Hàn cau mày: “Không cần mày nhiều lời, gái có đẹp đến đâu cũng làm sao sánh bằng Nhã Linh, phải không?"
Anh ta vừa nói vừa vuốt ve eo cô, cô giữ tay anh ta lại, nghiêm túc nói: “Anh Hàn, tôi đã nói rõ rồi, tôi đã có gia đình, thực sự không thể ở bên anh. Ở đây có rất nhiều cô gái xinh đẹp, anh hà cớ phải để ý đến một người phụ nữ đã có chồng chứ”
"Thôi được rồi, chỉ cần em uống hết ly này, anh sẽ không làm khó em nữa" Kiều Nhã Linh liếc nhìn ly rượu, nhất định anh ta có ý đồ gì đó. Cô lén lút lấy một tấm bọt biển ở quầy rượu, giấu vào trong tay áo. Cô nhận lấy ly rượu trong tay anh ta, nói:
Vậy tôi sẽ uống ly rượu này, hy vọng anh Hàn giữ lời"
Anh ta cười hài lòng, ánh mắt vô cùng mong chờ nhìn cô. Cô cầm ly rượu, đưa lên miệng nhưng không hề uống. Cô dùng bọt biển giấu trong tay áo thấm rượu, vờ như đang uống nhưng thực chất là đổ rượu vào trong tay áo.
Cô uống cạn ly rượu, giơ lên cho cậu chủ Hàn xem. Anh ta mỉm cười, nụ cười đầy ý vị.
Giải vây
Kiều Nhã Linh đã uống xong rượu được một lúc, nhưng gương mặt cô không có gì biến đổi. Cô trả lại ly rượu cho Hàn, cười nói: “Tôi đã uống xong rồi, vậy tôi có thể đi được rồi chứ?”
Tên Hàn nhíu mày, giữ tay cô lại. Nhìn cô không có vẻ gì là bị tác dụng của rượu làm cho chao đảo, cô vẫn vô cùng tỉnh táo, đôi mắt to tròn kiên cường nhìn anh ta. Tên Hàn có chút khó hiểu, sao cô lại không bị gì? Ly rượu anh ta đưa cho cô uống là Four Loko - loại rượu tăng sinh lực. Chỉ cần uống một ly, cơ thể nhất định nóng bừng, vô cùng khó chịu, không khác gì uống xuân dược.
Hắn đã chờ một lúc để rượu phát huy tác dụng, sau đó cô sẽ không thể chịu được mà ngã vào lòng hắn, vậy là hắn có trong tay người đẹp mà mình mong muốn. Nhưng kì lạ là không có gì xảy ra, chẳng lẽ cô không uống rượu? Nhưng rõ ràng anh ta đã thấy cô uống rồi mà.
Kiều Nhã Linh bị tên Hàn giữ lại, bình tĩnh hỏi: "Anh Hàn, còn có chuyện gì
sao?"
Tên Hàn vuốt cằm, cười khan: “Em uống ly rượu đó rồi à?” Cô nhướn mày: “Tôi vừa uống cạn trước mặt anh mà”
Anh ta vô cùng khó hiểu, không thể có chuyện như vậy được, chưa một ai uống ly rượu này lại có thể thản nhiên như vậy. Rất nhiều cô gái khó chinh phục đã bị anh ta dụ dỗ uống thử rượu này, không bao lâu liền không thể chịu đựng nối, chủ động bò đến bên anh ta. Cô chắc chắn đã không uống rượu, còn có làm cách nào để qua được mắt anh ta thì anh ta không rõ. Hàn siết chặt cổ tay cô, ánh mắt lộ ra tia nguy hiểm: “Em chắc chắn?"
Kiều Nhã Linh bị anh ta nắm tay chặt đến đau nhức, qua phản ứng của anh ta cô chắc chắn ly rượu này có gì đó, vậy nên cô không uống là đúng.
“Tôi đã uống rồi, anh vừa nói sau khi tôi uống xong sẽ để cho tôi đi, anh định nuốt lời sao?"
Anh ta cười nhạt: “Còn tôi thì cho rằng em đã không uống”
"Sao anh lại chắc chắn như vậy? Chẳng nhẽ trong ly rượu này có gì sao? Anh Hàn, anh định ra tay với người có gia đình rồi? Khẩu vị của anh cũng thật khác thường.”
Anh ta không màng đến lời châm chọc của cô, bàn tay dơ bẩn sờ soạng khắp người cô, lần mò như muốn kiếm tìm thứ gì đó. Kiều Nhã Linh giãy giụa, cố gắng thoát ra. Nhưng sức lực của nam nữ chênh lệch rất lớn, cô không sao thoát khỏi sự kìm kẹp ấy.
Anh ta rà soát khắp người cô, rất nhanh tìm thấy miếng bọt biển mà cô giấu trong tay áo. Anh ta tức điên người, gương mặt lãng tử mọi ngày trở nên vặn
vẹo đỏ gay. Anh ta biết ngay là cô đã giở trò, không ngờ cô dám giả vờ uống rượu qua mắt anh ta.
Tên Hàn ghì chặt cô lại, vươn tay bóp mạnh cắm cô: "Gan em lớn lam, tưởng lừa được tôi à?".
Cô hất tay anh ta ra: “Chứ không phải chính anh là kẻ định giở trò đồi bại sao? Anh buông tôi ra! Tôi sẽ không bao giờ lên giường với anh!"
Tên Hàn cười gần: “Em không phải là người quyết định, em dám chơi tôi, tôi nhất định sẽ cho em biết tay”
Nói rồi anh ta lôi cô đi, mặc cho cô vùng vẫy thế nào cũng không thể chạy thoát. Anh ta bể bổng cố lên, vác lên vai. Cô liên tục đánh vào người anh ta, hô lên: “Cứu, cứu tôi với!"