“Đây là số anh, nhớ lưu vào” “Còn lâu, về tôi sẽ chặn số anh!”
Hoàng Tuấn Khải trừng mắt nhìn cô: “Em dám?" Hoàng Tuấn Khải tiến lại gần cô, tự nhiên móc lấy một hộp “ba con sói” trong túi, mỉm cười giơ lên trước mặt cô.
“Còn nữa, size to nhất mới vừa với cỡ của anh.”
Mặt Kiều Nhã Linh nóng bừng, cô đúng là không còn gì để nói về độ vô liêm sỉ của anh. Vừa rồi bị cô chọc quê nên muốn dằn mặt cô đây mà. Kiều Nhã Linh cố điều chỉnh lại cảm xúc, khinh thường nói:
“Còn tôi thì lại thấy nó quá rộng đấy, anh nên tự biết lượng sức mình đi.” Hoàng Tuấn Khải đen mặt ghế sát mặt cô, anh thầm thì. “Có muốn thử lại không?” Cô hừ lạnh: “Kỹ thuật kém cỏi ấy thể hiện cho ai xem..."
Cô còn chưa dứt lời, anh đã kéo mạnh cô vào lồng ngực anh. Bàn tay anh đè vào mông cô, ép sát vào nơi to lớn đang căng phồng ở đũng quần. Nơi đó vừa cứng vừa nóng, chọc vào người cô, khiến cô vô cùng hoảng sợ.
"Thế nào?" Anh cúi đầu nhìn gương mặt kinh sợ của cô, cười cười. Kiều Nhã Linh nuốt một ngụm nước bọt, giờ mà cô khích anh, có lẽ anh sẽ "thịt" cô ở đây mất. Cô đẩy anh ra, nhưng anh lại càng giữ chặt cô lại, khiến cái thứ bên dưới không ngừng ma sát, lại càng to lớn hơn.
Kiều Nhã Linh lắp bắp nói: “Được rồi, anh lợi hại, anh lợi hại! Buông tôi ra đi!"
Hoàng Tuấn Khải vuốt nhẹ gò má hồng hồng của cô, xem ra đã bị dọa sợ rồi. Anh hài lòng buông cô ra, Kiều Nhã Linh vội vàng lùi về phía sau, đôi mắt mất tự nhiên không dám nhìn anh.
“Còn nữa, đừng đi bán bao cao su nữa, làm việc này thật quá mất mặt"
Kiều Nhã Linh còn đang xấu hổ không thôi, nghe anh nói thế, đáy lòng cô lập tức nguội lạnh. Cô thấy hơi tức cười khi anh nói như vậy, có lẽ đối với anh đó là một công việc rất đáng xấu hổ, nhưng với cô thì không. Đây là công việc nuôi sống cô, giống như một con thuyền giúp cô qua con sông gập ghềnh.
“Đây là công việc của tôi, anh không có quyền phán xét” Anh cau mày, không hài lòng nói:
"Ngày ngày đi đến nơi không sạch sẽ như club, rồi lại buôn bán thử đồ nhạy cảm, em có biết sẽ gây ra hậu quả gì không? Có rất nhiều kẻ như tên Hàn chủ ý đến em, không phải lúc nào em cũng may mắn thoát khỏi như hôm nay đâu. Club là một nơi trụy lạc, tốt nhất nên tránh xa nó ra”
"Mất mặt sao? Mất mặt hay không cũng là chuyện của tôi.”
"Em vẫn là cô chủ của nhà họ Hoàng, nếu để người ta biết em làm nghề này thì chẳng hay ho gì đâu.”
Đúng là công việc này chả vẻ vang giá sẽ bị nhiều người coi thường. Nhưng từ lâu Kiều Nhã Linh đã không còn quan tâm đến ánh nhìn của người khác nữa rồi, với lại anh vốn không thể hiểu được cuộc sống khó khăn mà cô phải bươn trải. Cô phản bác lại:
"Tôi nhắc lại, tôi không còn liên quan gì đến nhà họ Hoàng nữa. Anh đừng có mà ở mồm ra là nói tôi là cô chủ này cô chủ kia. Công việc này chẳng có gì là nhục nhã cả, tôi kiếm tiền danh chính, không lừa lọc hay làm gái. Hơn nữa, việc này kiếm được rất nhiều tiền, có thể trang trải cuộc sống cho tôi. Làm gì là việc của tôi, anh không có tư cách xen vào"
Hoàng Tuấn Khải bắt đầu cảm thấy tức giận, cô thật quá ương ngạnh. Nơi như club rất nguy hiểm với một cô gái như cô. Biết bao nhiêu kẻ thèm khát những món đồ tươi mới, sẽ không ngần ngại mà giở trò với cô. Nếu chuyện hôm nay lại tái diễn, cô sẽ ra sao? Anh thật sự không thể tưởng tượng nối, nghĩ đến cảnh cô bị một tên đàn ông khác không phải anh làm nhục, anh cảm thấy lồng ngực bức bối vô cùng. Anh không an tâm để cô làm việc ở đây, điều đó quá nguy hiểm.
“Làm công việc khác đi, anh sẽ giúp em” Kiều Nhã Linh thẳng thừng từ chối: “Không cần, chuyện của tôi không liên quan đến anh, với lại chúng ta cũng chẳng thân thiết như vậy?
Những lời nói vạch rõ ranh giới của Kiều Nhã Linh làm thần sắc trên mặt Hoàng Tuấn Khải lạnh đi. Cô nhất định phải nói những lời sắc bén như dao vậy ư? Anh chỉ quan tâm cô, sợ cô gặp nguy hiểm, nhưng cô lại coi thường lời nói của anh, khăng khăng làm theo ý mình. Anh nhấc cằm cô lên, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình, đôi mắt ngập tràn sự lạnh lùng tàn khốc.
Đau lòng
Trời càng lúc càng lạnh, sương đã xuống, phủ ướt vai Kiều Nhã Linh. Nhưng còn có một ánh mắt lạnh lẽo hơn đang dính chặt lấy người cô. Hoàng Tuấn Khải vô cùng tức giận trước những lời nói của Kiều Nhã Linh, nhưng anh lại không cách nào phản bác được. Kiều Nhã Linh không muốn tiếp tục ở lại nữa, cô cầm túi định rời đi.
“Tôi mệt rồi, tôi về trước đây.”
Hoàng Tuấn Khải nhanh chóng chặn trước mặt cô, anh dường như không để cô dễ dàng đi như vậy. Kiều Nhã Linh ngước mắt nhìn anh, cô thực sự không chịu được nữa rồi. Nếu trước kia anh đã quyết định gạt bỏ cô, thì bây giờ níu kéo còn có ích gì.
"Tôi đã nói rõ cả rồi, anh làm ơn tránh ra đi” Giọng cô nghe vô cùng mệt mỏi và bất lực. Một cơn gió mạnh thổi tới, nhìn cô yếu ớt mong manh như thế sắp ngã quỵ xuống.
Hoàng Tuấn Khải rũ mắt nhìn cô: “Thật sự không trở lại sao?" Kiều Nhã Linh nhắm mắt lại: “Tôi đã nói rồi, nhất định không!
Hoàng Tuấn Khải gắn giọng: “Em đã ở nhà họ Hoàng hơn 10 năm, không phải nói cắt đứt quan hệ là có thể cắt đứt. Ba năm rong chơi như vậy là đủ rồi, về nhà rồi em không phải sống chật vật khổ sở như vậy nữa”
“Rong chơi?” Kiều Nhã Linh bật cười mỉa mai, "Tôi rời khỏi nhà họ Hoàng là vì ghê tởm anh, tôi muốn sống cuộc sống của riêng mình, không phải phụ thuộc vào ai cả. Dù sao tôi cũng chỉ là con nuôi, khác máu tanh lòng. Anh đừng có lỗi cái tình nghĩa gắn bó ra dọa dẫm tôi”
Hoàng Tuấn Khải đứng thẳng người, đôi mắt anh lạnh lùng.
“Em tưởng mình muốn là được sao, anh hoàn toàn có thể khiến em quay trở về”
"Ồ anh định ép buộc tôi à, để tôi xem anh sẽ làm thế nào. Tôi thực sự tò mò là anh sẽ dùng thủ đoạn bỉ ổi gì để đe dọa tôi đó. Giờ tôi chẳng còn sợ gì nữa cả. Tôi còn mong chúng ta trở thành người dưng không quen biết.”
Lời nói tuyệt tình và thách thức của cô khiển trái tim anh đau nhức, anh mím chặt môi, xương hàm siết mạnh đến mức bạch ra. Anh ghì cô lên tường, đôi mắt như dã thú nhìn cô.
“Em đừng mong chúng ta là người dưng!” Cô bật cười mỉa mai: “Ba năm trước, chúng ta đã là người dưng rồi”
Từ khi rời xa anh, cô đã coi anh là kẻ thù không đội trời chung. Chỉ mong một ngày nào đó anh sẽ phải nếm trải nỗi đau mà cô đã nhận được. Nhưng cô biết dù có làm gì đi chăng nữa, đứa con của cô cũng sẽ không trở lại.
Hoàng Tuấn Khải bất ngờ áp môi mình lên môi Kiều Nhã Linh, ngấu nghiến đôi môi cô. Kiều Nhã Linh giãy dụa phản kháng, nghiêng đầu muốn tránh, nhưng anh hoàn toàn không để cô có cơ hội tránh né. Môi anh bám riết lấy môi cô, hơi thở của anh nóng rực, đầu lưỡi điên cuồng khuấy đảo bên trong. Cô đã thôi không còn phản kháng, nhưng cơ thể nhỏ bé lại không ngừng run rẩy.
Bất chợt có giọt nước mắt nóng hổi rơi trên má Hoàng Tuấn Khải, anh khưng người lại, rời khỏi đôi môi có. Từng giọt nước mặt như những hạt đậu trong suốt rơi tí tách rơi từ đôi mắt cô.
Hoàng Tuấn Khải vươn tay chạm vào đôi mắt cô, gạt đi những giọt nước mät.
"Anh xin lỗi.”
Đôi mắt Kiều Nhã Linh hướng về nơi vô định, cánh tay cô buông thõng bên người.
"Anh biết trong ba năm qua tôi đã sống thế nào không? Đúng là cuộc sống của tôi chẳng dễ dàng gì, phải sống trong một khu nhà trọ ẩm ướt chật hẹp. Đong đếm từng đồng tiền bát gạo, có hôm phải nhịn đói vì không đủ tiền ăn. Có những lúc trong đêm tối cảm thấy rất cô đơn sợ hãi, không người bên cạnh. Tương lai khi ấy thật mờ mịt, nhiều lúc tôi ước rằng mình sẽ không tỉnh lại. Nhưng sáng nào tôi nào tôi cũng thức dậy, đối diện với trần nhà trắng toát, tiếp tục nhịp điệu cuộc sống buồn tẻ vô vị"
Cô hơi dừng lại một chút, sau đó tiếp tục nói: “Dù khó khăn gấp mấy, tôi vẫn cảm thấy hạnh phúc hơn khi trở về căn nhà đó, còn tốt hơn khi phải nhìn thấy anh. Vậy nên, Hoàng Tuấn Khải, chúng ta hãy cắt đứt mọi quan hệ với nhau đi.” Trái tim Hoàng Tuấn Khải đau nhói, anh không nói mà chỉ một mực nhìn cô. Cô bình thản đối diện với ánh mắt của anh, dường như cô đã thật sự quyết tâm muốn rời xa anh.
Trong lúc không khí giữa hai người đang vô cùng căng thẳng, điện thoại của Hoàng Tuấn Khải bỗng nhiên đổ chuông. Hoàng Tuấn Khải thu ánh mắt lạnh
băng đang nhìn cô lại, rút điện thoại ra. Sau khi nhìn cái tên gọi đến, gương mặt anh lập tức dịu đi.
“Alo?" “Ba, con Tuấn Kiệt đây, ba đang ở đâu thế?"