⬅ Trước Tiếp ➡
“Chủ tịch Hoàng, giờ tôi với anh không còn quan hệ gì cả, tôi cũng không muốn dính dáng gì đến anh nữa. Chúng ta cứ như vậy đi. Anh hãy cứ sống cuộc sống của anh, tôi cũng vậy, mong nhau ta đừng gặp lại nữa”
Gương mặt anh tối sầm lại, đôi mắt lạnh lùng nhìn cô. “Không liên quan nữa sao?”
Kiều Nhã Linh cảm thấy toàn thân mất hết sức lực, đầu óc choáng váng, cơ thể đau nhức. Cô tách bàn tay đang giữ chặt cô đến phát đau ra, trầm mặc nhìn anh.
“Đúng, chúng ta đừng làm khổ nhau nữa, dù có tôi hay không, anh vẫn sống rất tốt. Tôi nghĩ là anh biết rõ lý do mà tôi nói như vậy
Cô nở nụ cười nhợt nhạt, cô đã có một cuộc sống mới rất tốt, cô không muốn để anh bước vào cuộc sống của mình thêm một lần nào nữa. Hoàng Tuấn Khải nhìn cô bằng đôi mắt ưu tư, dường như anh muốn nói điều gì đó, nhưng cô không có hứng thú nghe.
Hoàng Tuấn Khải nhìn vẻ mặt xa cách của cô, những lời muốn nói lại trôi ngược vào lòng. Hai người trầm mặc hồi lâu, bóng tối khiến khuôn mặt họ trở nên nhạt nhòa. Cơn gió lạnh thổi tới, Kiều Nhã Linh rùng mình, cô bất giác hắt xì một cái, vừa ngã xuống nước bị lạnh cóng rồi.
Lục lọi đồ người khác
 Khí lạnh của ban đêm khiến người Kiều Nhã Linh run rẩy, quần áo ướt dính chặt trên người cô, vô cùng khó chịu. Vùng vẫy dưới nước một hồi, lại chưa thay quần áo, có khả năng đã bị nhiễm lạnh. Kiều Nhã Linh hắt xì liên tục mấy cái, thân thể vừa lạnh vừa nóng, đầu đau như búa bổ. Cô tựa người vào một bức tượng ở gần đấy, yếu ớt thở.
 Hoàng Tuấn Khải thấy gương mặt Kiều Nhã Linh xanh xao tiều tụy, cơ thể run cầm cập, anh có chút đau lòng. Hoàng Tuấn Khải lại gần cô, khoác chiếc áo lên người Kiều Nhã Linh.
“Cảm lạnh rồi." Anh nói. Kiều Nhã Linh hất chiếc áo khoác của anh ra, lạnh lùng nói: “Không cần anh
lo."
Hoàng Tuấn Khải trầm mặc nhìn chiếc áo rơi xuống đất, anh biết giờ cô đang khó chịu, cũng rất tức giận. Anh vuốt lại mái tóc bị ướt dính trên mặt cô, dịu dàng tỉ mỉ, Kiều Nhã Linh không tránh, yên lặng để anh chỉnh lại tóc. Ngón tay ấm nóng của anh chạm vào gương mặt lạnh lẽo của cô, anh thầm nghĩ, cô gầy quả. Khuôn mặt phúng phính đầy đặn của 3 năm trước đã không còn, giờ đây nhìn cô mong manh như một chiếc lá, một cơn gió mạnh cũng có thể cuốn cô đi.
Hoàng Tuấn Khải có thể mường tượng ra cuộc sống vất vả của Kiều Nhã Linh suốt thời gian qua, Đôi mắt đỏ ửng và thất thần vì mệt mỏi quá độ, làn da xanh xao, cơ thể gầy yếu không có sức lực. Ắt hẳn cô đã rất khổ cực , một cô gái đã quen sống trong sự bao bọc của mọi người lại phải làm quen với một cuộc sống cô độc giữa thành phố bộn bề này.
“Em đã rất khó khăn đúng không?”  Kiều Nhã Linh cụp mắt, không chỉ khó khăn, mà còn vô cùng đau khổ. Một cuộc sống thiếu thốn về vật chất Kiều Nhã Linh có thể chịu đựng được, nhưng nỗi đau về tâm hồn thì luôn giày vò có từng phút giây. Khoảng thời gian đầu sau khi mất đứa bé, Kiều Nhã Linh đã rơi vào khủng hoảng tâm lý, cô luôn ở trong trạng thái căng thẳng lo lắng, khóc không ngừng nghỉ, ban đêm còn mơ thấy ác mộng. Cô đã phải nhờ đến sự giúp đỡ của bác sĩ tâm lý và uống thuốc trầm cảm. Khoảng thời gian đó thực sự rất khó khăn, Kiều Nhã Linh chưa bao giờ dám nhớ lại.
“Giờ tôi sống rất tốt, không cần anh quan tâm"
Hoàng Tuấn Khải cầm bàn tay cô, bàn tay nhỏ nhắn đã xuất hiện vết chai. Anh vuốt ve nó, đau lòng nói: “Trở về rồi em sẽ không phải chịu khổ nữa” Kiều Nhã Linh rút tay lại. “Tôi thà chịu khổ còn hơn quay lại căn nhà đó"
Hoàng Tuấn Khải nhíu chặt mi tâm, đôi môi anh mím lại, thể hiện sự không hài lòng. Cô né tránh anh, không muốn lại gần anh, lại còn nói những lời cay nghiệt với anh. Điều đó khiến anh vô cùng khó chịu.
 "Em vẫn là cô chủ của nhà họ Hoàng, điều này không phải em muốn rũ bỏ là được."
 “Hoàng Tuấn Khải, anh có thể làm ơn biến mất khỏi cuộc sống của tôi được không? Hiện giờ tôi sống rất tốt, tôi muốn là ai và sống như thế nào là việc của tôi, người khác không có quyền quyết định.”
Kiều Nhã Linh ngước đôi mắt đã phủ một làn nước mỏng nhìn anh, trong đó ẩn chứa sự đau đớn không thể xoa dịu. Sao cô lại trở nên căm hận anh như thế, từ lúc cô rời đi đến nay, anh vẫn không thể hiểu nổi quyết định của cô. Đôi mắt anh nhuốm đầy nỗi buồn và sự bất lực, anh nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt đang chảy ra của cô.
"Anh cũng rất muốn, nhưng không cách nào làm được."
Kiều Nhã Linh cười nhạt, tình anh em trong anh trỗi dậy đấy ư? Có phải anh đang cảm thấy có lỗi, muốn bù đắp cho cô không. Nhưng chuyện anh gây ra cho cô không có cách nào có thể bù đắp được, nó giống như một vết sẹo sâu hoảm mãi lưu lại nơi trái tim cô.
“Về nhà đi được không? Mọi người đều rất nhớ em”
Anh cũng vậy, nhưng anh đã không nói ra. Căn nhà từ khi không có cô luôn  thiếu vắng tiếng cười lanh lảnh như tiếng chuông kêu trong gió của cô, nó trở lên trầm mặc hiu quạnh, Kiều Nhã Linh cười khẩy, trở về căn nhà đây kí ức đau thương đó sao? Tiếp tục sống chung với người đàn ông đã giết chết đứa con của cô, thà rằng cô biến mất khỏi thế gian này còn hơn.
“Tôi sẽ không bao giờ trở lại căn nhà ấy nữa”
"Sao em lại cứng đầu như thế hả? Nhà họ Hoàng là gia đình của em, em không thể chối bỏ nó như vậy!"
“Gia đình ư?”, Kiều Nhã Linh cười mỉa mai: “Nếu anh coi tôi là người nhà, anh đã không đối xử với tôi như thế. Tôi rất biết ơn nhà họ Hoàng đã nuôi nấng một đứa trẻ mồ côi như tôi, nhưng với nỗi đau tôi đã phải gánh chịu, tôi không nghĩ mình phải mang ơn gì với nhà anh cả, đặc biệt là anh!”
 Kiều Nhã Linh nói xong quay người muốn rời đi, nhưng Hoàng Tuấn Khải đã giữ lấy tay cô.
"Phải làm sao thì em mới trở về?" Kiều Nhã Linh lạnh lùng nói: “Trừ khi anh chết đi!"
Nói rồi cô giằng tay bỏ đi, Hoàng Tuấn Khải vẫn bám theo cô, cô không để tâm, bước đi nhanh hơn. Cô vừa lạnh lùng vừa kiên quyết, không còn bộ dạng ngoan ngoãn nghe lời anh như trước. Hoàng Tuấn Khải biết không khuyên nhủ được cô, anh đành nói:
"Được rồi, để anh đưa em về, trời tối đi một mình rất nguy hiểm” “Không cần!”
Hoàng Tuấn Khải bất đắc dĩ nói: “Muốn về chí ít em cũng phải thay quần áo đã chứ, đi như vậy về sẽ ốm đấy.”
Quả thật bộ quần áo trên người khiến cô vừa lạnh vừa khó chịu, đúng là nên thay đồ trước. Hoàng Tuấn Khải thấy cô dừng lại, anh tiến đến trước mặt cô, ân cần nói:
“Khu bên cạnh có phòng thay đồ đấy, anh có một bộ quần áo nữ trong xe, anh lấy ra cho em.”
Kiều Nhã Linh liếc anh một cái. "Tôi không mặc quần áo của mấy người phụ nữ anh chơi bời để lại" Hoàng Tuấn Khải bật cười.
"Em nghĩ gì thế hả? Đây là đồ vốn định tặng nhà đầu tư, anh tạm thời lấy ra cho em mặc.”
Kiều Nhã Linh bĩu môi, ai biết được anh nói thật hay nói dối. Ấn tượng của  Kiều Nhã Linh về anh từ rất lâu đã trở nên vô cùng xấu xí rồi, Hoàng Tuấn Khải quay lại xe lấy đồ rất nhanh trở lại, đưa bộ đồ cho cô, nói:
“Em thay đi, xong anh đưa em về”
Kiều Nhã Linh nhận lấy, hờ hững đáp: “Không cần, anh cứ về đi, tôi thay đồ  xong sẽ tự về, không phiên chủ tịch Hoàng phải đích thân đưa về".
Kiều Nhã Linh chú ý đến bộ quần áo ướt trên người anh, khẽ nói: "Anh cũng  thay đồ đi.”
Anh mỉm cười, xoa đầu cô: “Anh biết rồi”  Kiều Nhã Linh trinh bàn tay của anh, tay anh khựng lại giữa không trung, rồi từ từ thu lại.
“Anh về đi.”  Cô không muốn dính líu gì đến anh nữa, càng không muốn anh biết địa chỉ nhà mình, Kiều Nhã Linh không đợi anh trả lời đã quay người rời đi, Hoàng Tuấn Khải bất lực nhìn bóng lưng cô. Anh hiểu một khi cô đã quyết định, rất khó để lay chuyển. Anh cau mày suy tư, phải nghĩ cách để thu phục cô công chúa nhỏ này rồi.
Kiều Nhã Linh bước vào phòng thay đồ, cô cởi bỏ bộ quần áo ướt ra, mặc bộ quần áo mới vào. Cả người cô thoải mái hẳn, Kiều Nhã Linh thở một hơi dễ chịu. Không ngờ bộ quần áo này lại rất vừa vặn với cô, nếu cô nhớ không nhầm, đây là thiết kế trong bộ sưu tập của nhà thiết kế nổi tiếng Christian Dior. Chất liệu và kiểu dáng vô cùng xuất sắc, tôn lên những đường cong gợi cảm của người phụ nữ.
⬅ Trước Tiếp ➡