⬅ Trước Tiếp ➡
“Tôi biết." Mặc Tây Quyết trầm giọng nói.
Ngôn Tiểu Nặc nghiêng đầu sang, bộ váy vẫn đang trên nền đá cẩm thạch, mà cô cũng dần không ngăn được sự điên cuồng của hắn.
Lúc tỉnh dậy, Ngôn Tiểu Nặc mới biết tại sao Mặc Tây Quyết làm như vậy với mình.
Xương quai xanh bên dưới cổ cô, trên vai, đều là những dấu hôn màu đỏ, cô nhắn mày: “Như này tối mai cũng không hết được? Vậy em làm sao đi được?"
Không nghe thấy Mặc Tây Quyết trả lời, Ngôn Tiểu Nặc quay đầu lại chỉ thấy hắn đang lật đi lật lại trong tủ quần áo của cô.
“Anh tìm cái gì vậy?" Ngôn Tiểu Nặc đi đến hỏi.
Mặc Tây Quyết đưa cho cô một cái khăn choàng voan màu trắng: “Em choàng cái này lên.”
 Ngôn Tiểu Nặc bật cười, cầm lấy cái khăn hắn đưa cho, mặc lại quần áo, chiếc khăn choàng trắng không chỉ che đi những vết hôn mà còn làm cô thêm dịu dàng cao quý.
“Mắt thẩm mỹ của anh cũng được đó" Ngôn Tiểu Nặc nhìn mình trong gương mỉm cười.
 Môi mỏng của Mặc Tây Quyết cong lên: “Đương nhiên, tôi kinh nghiệm đầy mình” Mỗi bộ trang phục cao cấp của tập đoàn Để Quốc trước khi được tung ra đều do hắn tận mắt xem, chọn bộ lễ phục chả là việc gì to tát
Ánh mắt của Ngôn Tiểu Nặc hơi trầm xuống, nghĩ đến Ngô Phi Phi ngày xưa, hắn thường xuyên chọn trang phục cho phụ nữ sao? Không biết tại sao sự vui vẻ vốn có trong lòng cô biến thành chán nản.
Cô chả qua chỉ là một người trong bao người phụ nữ của hắn.
“Em đi học đây” Ngôn Tiểu Nặc nhìn thời gian rồi nói với Mặc Tây Quyết, trong lòng thở dài.
Mặc Tây Quyết vuốt tóc cô, gật đầu: "Tôi chở em đi.” “Ừm” Ngôn Tiểu Nặc trả lời không có chút hăng hái nào.
Đến cổng trường, Mặc Tây Quyết ôm lấy eo cô, lưu luyến trên môi cô một hồi rồi nhỏ giọng nói: “Tan học tôi đến đón em”
Ngôn Tiểu Nặc hờ hững gật đầu cười: “Vâng, em biết rồi" Nói xong liền xuống xe.
Đi đến trước tòa giảng đường thì thấy Lục Đình đứng đó.
 
BÀY TỎ MỤC ĐÍCH BẢN TH
Lục Đình nhìn thấy cô ấy bước tới cười nhẹ nhàng với cô: “Ngôn Uyển Cừ"
Ngôn Tiểu Nặc quay đầu lại chỉ thấy cổng trường vắng tanh, xe của Mặc Tây Quyết sớm đã không còn ở đó.
Cô bình tĩnh lại cười nhẹ: “Lục học trưởng, có chuyện gì sao?” “Ừm, tối mai em sẽ đi chứ? Lục Đình nhẹ nhàng hỏi cô. Ngôn Tiểu Nặc gật nhẹ nói: "Em sẽ đi” “Vậy, anh có thể đi cùng em không?" Lục Đình hỏi thêm. Ngô Tiểu Nặc đưa mắt xuống, “Em chỉ đi xem một chút, không cần đâu”.
Lục Đình cười nhẹ nói: “Không sao, đây là giấy mời dự tiệc giao lưu em cầm lấy”
 Ngôn Tiểu Nặc nhận giấy mời nói: “Cám ơn, em phải vào học rồi, em đi trước đây” Nói xong cô vội vàng bước đi.
Những góc váy màu gạo sữa của cô bay thướt tha, Lục Đình nhìn dáng vẻ của cô mà say đắm.
 Ngôn Tiểu Nặc vội vàng để kịp giờ lên lớp, lúc tiếng chuông vào giờ vàng lên cô mới vội bước vào lớp, thì chỉ thấy còn chỗ ngồi duy nhất ở trong góc hàng ghế cuối lớp, cô không nghĩ nhiều liền ngồi vào.
. Nhưng lại cảm thấy dưới mông cô có một vũng nước, cô vội vã đứng lên thì nhìn thấy trên ghế cô ngồi đây là những hạt nước.
Trần Đình Đình là người đầu tiên cười lên rồi cả lớp cười theo,
Hôm nay giáo viên là nam, vẻ mặt thầy không vui tay gõ lên bàn nói: “Tất cả nghiêm túc nào!” rồi thầy nhìn về hướng Ngôn Tiếu Nặc giọng nhẹ nhàng nói: “Em học sinh này, em về thay quần áo đi rồi quay lại học
Ngôn Tiếu Nặc rất cảm kích nói: “Em cám ơn thầy, em sẽ quay lại ngay ạ”.
Nói xong cô quay người bước ra, cũng may đang là giờ lên lớp, trong trường không có nhiều người nên cô cũng không cảm thấy quá xấu hổ.
Vội vã về đến biệt thự, cô thay chiếc váy màu tím nhạt cổ ngắn không tay, xem mác áo thấy chiếc váy liền thân dài đến gối lại có giá là 150 vạn.
Cô lại lật tìm thêm bên cạnh những bộ quần áo khác nhưng không có chiếc nào giá thấp dưới 7 số cả, lúc này điện thoại cô vang lên.
“Cô Ngôn, quần áo mới đã được mang đến phòng để đồ, phòng để đồ ở giáp phòng ngủ, mời cô qua xem. Quản gia Duy Đức nói."
Ngôn Tiểu Nặc lập tức đến phòng để đồ, cô phát hiện phòng để đồ còn to hơn cả phòng ngủ của cô, nhìn thấy quần áo, giày dép, túi xách trong đó cô có cảm giác như đang ở trong khu thương mại.
 Mặc Tây Quyết biến nơi này thành thế này là để quay phim sao? Trong lúc kinh ngạc, cô phát hiện trong lòng cô có một cảm giác ấm áp nhẹ nhàng lướt qua.
Thời gian không còn sớm, nếu không trở lại, tiết học này coi như không còn nữa, Ngôn Tiểu Nặc lập tức ra ngoài.
Nhưng lại không ngờ chạm phải Lục Đình ở cổng khu ở.
“Lục học trường, sao anh lại ở đây?" Ngôn Tiểu Nặc giật mình trong một ngày mà chạm mặt đến hai lần, sao lại trùng hợp thế?
Lục Đình cũng thấy giật mình và nói: “Nhà anh ở đây, buổi chiều anh không có lớp nên quay lại trường lấy chút đồ
Ngôn Tiểu Nặc gật đầu nói: "" Lục Đình cười nhẹ hỏi: “Em cũng sống ở đây à?” Ngôn Tiểu Nặc lắc đầu vội vã nói: “Không phải, em chỉ đi qua thôi”. “Đi qua? Không phải em phải lên lớp sao?" Lục Đình nhíu mày hỏi.
Ngôn Tiểu Nặc cười ngượng nói: “Em không cẩn thận làm bẩn quần áo nên về nhà thay, không nói chuyện với anh nữa, em phải quay lại lên lớp rồi.
Không đợi Lục Đình trả lời Ngôn Tiểu Nặc liền vội vã chạy đi.
Lục Đình thấy chiếc váy liền thân màu tím nhạt trên người cổ với chiếc váy màu gạo sữa cô mặc trước đó được làm bằng nhãn hiệu cao cấp Dior, Số lượng có hạn trên thế giới. Những thứ đó lẽ nào là trang phục hàng ngày của Ngôn Uyển C?  Tập đoàn Diệu Hoa trên thị trường S chỉ là một tập đoàn bình thường thôi mà, có điều anh ta nghe nói gần đây tập đoàn Diệu Hoa làm ăn rất tốt, bố anh nói: "Tập đoàn Đế Quốc gần đây đã cho tập đoàn Diệu Hoa một đơn hàng lớn, kiếm được nhiều tiên cũng là chuyện thông thường
⬅ Trước Tiếp ➡