⬅ Trước Tiếp ➡
Làm một con quỷ yên ổn bao năm nay, sao phải để hắn chịu dằn vặt làm gì.
Hoa Dương lắc đầu, ôm chặt hắn một lần nữa, nói sang chuyện khác "Sao ngươi tới đây?"
Bởi vì nhìn thấy người hoàn toàn không có khả năng gặp được, Hoa Dương cho rằng mình vẫn đang còn ở trong mơ.
Đây cũng là lần đầu tiên Trần Kính Tông đi vào giấc mộng của nàng sau khi chết.
Trần Kinh Tông ngơ ngác, đang muốn hỏi rõ ràng, nàng bỗng nhiên đưa tay lên, khẽ run run xoa nhẹ lên mặt hắn.
Trần Kính Tông hít thở nặng nề.
Hoa Dương ở trong mắt hắn, tóc đen ngổn ngang, gương mặt tựa như cánh hoa mẫu đơn màu trắng treo trong sương, đôi mắt trong suốt như nước, thật khó mà diễn tả thành lời.
Trần Kính Tông hoảng hốt nhìn ra một tia tình ý, trân quý hiếm thấy như giọt cam lộ Quan Âm nương nương nghiêng bình nửa ngày mới đổ ra được.
Trong lòng bỗng chốc như bùng lên một ngọn lửa.
Lý trí nói cho hắn rằng không nên có cái loại suy nghĩ kia, nhưng hắn chỉ là một nam nhân trẻ tuổi huyết khí cương dương, hắn chỉ mới thành hôn được ba tháng đã phải chịu tang.
Nhịn lâu như vậy, thân thể ắt sẽ có phản ứng.
Vòng cánh tay ôm eo nàng áp sát vào mình, Trần Kính Tông cúi đầụ
Hắn vừa mới kề sát vào, thân thể Hoa Dương liền mềm nhũn.
Có một số việc, sẽ thực tủy biết vị, huống chi nàng đã thủ tiết ba năm.
Rất nhiều đêm dài đằng đẵng, Hoa Dương một mình khó ngủ sẽ chìm đắm vào trong hồi ức có Trần Kính Tông.
Bây giờ phu thê đoàn tụ, Hoa Dương chỉ hận không thể giữ hắn lại thật lâu bên mình.
Nàng như một gốc dây leo nhỏ bé yếu ớt, cố gắng hết sức quấn quanh người hắn, bất kể hắn rong ruổi thế nào trên chiến trường, đều sẽ không thua thiệt chút nào.
Nàng quên hết tất thảy, mãi đến lúc Trần Kính Tông bỗng nhiên che miệng nàng lại.
Hoa Dương không hiểu nhìn sang.
Hơi thở Trần Kính Tông nặng nhọc, mồ hôi trượt xuống dọc theo khuôn mặt anh tuấn ác liệt của hắn, đôi mắt hắn đen thâm thúy, bên trong đốt lên lửa nóng cháy rực.
"Đừng lên tiếng, truyền ra ngoài lão đầu tử lại mắng ta."
Trong lúc để tang cấm gả cưới, cấm ăn mặn uống rượu, còn cấm phu thê chung đụng.
Có những việc hắn dám làm dám chịu, nhưng loại chuyện này vẫn nên chỉ có phu thê hai người biết là được.
Hoa Dương mờ mịt nhìn hắn.
Lão đầu tử?
Trần Kính Tông sẽ chỉ gọi cha chồng là lão đầu tử.
Nhưng phu thê bọn họ gặp gỡ trong mộng, Trần Kính Tông còn kiêng kị cha chồng làm gì?
Nghi hoặc mới nổi lên đã ngay lập tức bị Trần Kính Tông hung hăng đánh vỡ.
Ánh đèn từ bên ngoài chiếu vào làm bóng của hai người rơi vào bên trong giường.
Hoa Dương đang nằm, cái bóng cũng không rõ ràng, ngược lại là Trần Kính Tông, mạnh mẽ không ngừng giống hệt như một con báo săn.
Hoa Dương xấu hổ nhắm mắt lại.
Thế nhưng rất nhanh nàng lại mở ra, khó có thể tin được mà nhìn chằm chằm cái bóng thuộc về Trần Kính Tông.
Hồn ma cũng sẽ có bóng à?
Thân thể hồn ma cũng nóng rực như lửa được sao?
Với cả, mọi thứ trong mộng lại có thể chân thật thế này ư?
Nghi hoặc càng ngày càng nhiều, Hoa Dương lần nữa nhìn về phía đỉnh đầu nam nhân.
Ánh mắt chạm nhau, Trần Kính Tông buông tay ra, khuôn mặt anh tuấn nhanh chóng tiến lại gần, thô lỗ ngăn chặn đôi môi nàng, dáng vẻ trâu gặm mẫu đơn giống y hệt trước đây.
Hoa Dương không thích nụ hôn thế này, nhưng sức hắn lớn như trâu, Hoa Dương không đẩy hắn ra nổi, bất đắc dĩ tiếp tục quan sát xung quanh.
Màn là màu trắng, không phải giường trong phủ công chúa của nàng.
Quần áo trong bị Trần Kính Tông vứt qua một bên cũng là màu trắng, không phải bộ quần áo nàng mặc tối qua.
Chuyện này rốt cuộc là thế nào?
Hoa Dương tâm loạn như ma, nhưng mà nàng không có thời gian suy nghĩ kĩ càng, mãi cho đến khi sắc trời ngoài cửa sổ bắt đầu sáng, Trần Kính Tông mới ngừng lại.
⬅ Trước Tiếp ➡