⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng mặc dù như vậy, Thi Mị vẫn không khống chế nổi mà toàn thân run rẩy, nước mắt lã chã rơi xuống.
…….
Thân thể kề nhau
Những cảnh quen thuộc này lúc xem lại chẳng khác gì một trò đùa.
Nhưng mặc dù như vậy, Thi Mị vẫn không khống chế nổi mà toàn thân run rẩy, nước mắt lã chã rơi xuống.
Nhìn người đàn ông đang ngủ say kia, trong mắt cô tràn ngập hận thù.
Cô cầm lấy một chiếc gối, nhanh chóng bịt mặt anh, còn dùng hết sức đè xuống.
Nhưng đè xuống chưa được hai giây thì cô phát hiện người bên dưới hình như phát ra tiếng kêụ
Eo đột nhiên bị siết chặt, Thi Mị hoàn toàn bị giam cầm.
Da thịt mềm mại bị dán chặt vào thân thể nóng rực của đàn ông.
Theo bản năng, toàn thân Thi Mị run lên.
Thân thể cứng ngắc, tim đập loạn xạ.
Cô không dám động đậy.
Gối đầu buông lỏng chắn giữa hai người.
Thi Mị lại nghe thấy tiếng anh nói mớ "Đường Vũ..."
"Đừng đi."
Toàn thân cô trở nên cứng đờ, trái tim như muốn xông ra ngoài.
Anh biết rồi?
Không, không có khả năng
Cô là một kẻ ngốc, cô là Thi Mị
Anh không thể phát hiện ra cô là Đường Vũ được
Nếu như anh biết cô chính là Đường Vũ, thì liệu rằng anh có giết mình lần nữa không?
Trên người anh chỉ mặc một chiếc áo mỏng, nhiệt độ thân thể nóng rực truyền đến như muốn làm bỏng trái tim cô, hệt như trong quá khứ.
Nhưng Thi Mị cũng cảm thấy một luồng khí lạnh từ sống lưng xông lên tới tận đỉnh đầu làm cả người run rẩy.
Cả người cô căng cứng, duy trì tư thế.
Tay Thời Lệnh Diễn ôm cô càng chặt, ngay khi cô cho là anh muốn mở mắt ra thì lại truyền tới tiếng hô hấp đều đềụ
Toàn thân cô đều thả lỏng, cô tựa trên người anh, hai tay chống lên đầu vai anh, hô hấp cẩn thận.
Khoảng cách hai người đang rất gần.
Nhiệt độ trên người anh vẫn đang truyền tới.
Giống như vô số lần ôm nhau trong quá khứ.
Khí thế hăng hái muốn giết chết anh ban nãy trong nháy mắt liền tiêu tan.
Thi Mị cẩn thận đẩy tay anh ra, nhưng Thời Lệnh Diễn không buông, hơi thở càng ngày càng trầm ổn hơn.
Thi Mị nghe tiếng thở của anh có hơi sợ sệt.
Anh trong lúc ngủ cũng gọi tên của cô.
Có phải là thật ra, anh vẫn còn yêu cô?
Không, không phải
Nếu như yêu cô thì anh không thể nào ra tay như vậy được.
Nuôi chó mèo ba năm còn có tình cảm, nhưng lúc anh giết cô lại không do dự chút nào.
Điều này chỉ có thể giải thích là
Sở dĩ Thời Lệnh Diễn tiếp cận Đường Vũ là muốn lấy trái tim của cô.
Cho nên, lúc Bạch Nguyệt Khiết cần thay tim, anh mới có thể không có chút áp lực tâm lý nào mà kết liễu cô...
Ai cũng biết, Thời Lệnh Diễn là người yêu của Đường Vũ, còn Bạch Nguyệt Khiết là bạn thân của Đường Vũ.
Ba năm ngắn ngủi, bọn họ dựa vào danh tiếng của Đường Vũ, trái tim, mà tạo nên sự nghiệp của riêng mình, để mọi người chú ý.
Còn những thành tích của Đường Vũ thì đã định trước là bị người ta lãng quên.
Dựa vào cái gì?
Hai con người táng tận lương tâm này nên bị người ta phỉ nhổ chứ không nên được yêu thích
Cô muốn bọn họ, phải thân bại danh liệt
…….
Chồng ơi, mông của Thi Mị đau lắm, muốn xoa xoa.
"Oa..."
Tiếng kêu giống như heo bị chọc tiết đột nhiên vang lên trong phòng.
Thi Mị che lấy cái mông của mình, đáng thương ngồi dưới đất.
Nước mắt từng giọng từng giọt chảy xuống, giống như là bị oan ức lắm vậy.
Thời Lệnh Diễn mặt xám xịt.
Anh đi vào phòng tắm, trong chốc lát thì truyền ra tiếng nước chảy.
Lúc Thời Lệnh Diễn cởi áo, còn nghe thấy Thi Mị đang lớn tiếng tố cáo ở bên ngoài "Chồng hư quá Hu hu hụ.."
Thời Lệnh Diễn "..." Biết tôi xấu thì nhanh chóng biết đi, xin luôn đấy
Giọng của Thi Mị lại truyền đến "Chồng ơi, mông Thi Mị đau đau, muốn xoa xoa "
Thời Lệnh Diễn "..."
"Hu hu hu, Thi Mị muốn đi xuỵt xuỵt." Tiếng nói ngày càng gần. Tay nắm cửa nhà tắm còn phát ra tiếng lạch cạch, cô vậy là lại muốn vặn tay nắm mở cửa ra
Thời Lệnh Diễn giữ tay vặn, quát "Đi ra "
"Hu hu hu, mông Thi Mị đau, Thi Mị muốn đi vệ sinh, muốn xuỵt xuỵt "
Thời Lệnh Diễn không thể nhịn được nữa "Nếu còn nói thêm câu nào nữa, tôi sẽ đánh đít em "
⬅ Trước Tiếp ➡