⬅ Trước Tiếp ➡
Đột nhiên, trong đầu lóe lên một ý nghĩ vô cùng mạo hiểm.
. . . . . .
Tám giờ tối.
Thời Lệnh Diễn còn ở công ty, anh đang chuẩn bị đi liền nhận được một cuộc điện thoại.
Đến từ nhà họ Thời.
Thời Lệnh Diễn tự nhiên nhận điện thoại, ngựa quen đường cũ gọi "Ông nội."
Bên kia truyền tới một giọng nói già nua hùng hồn "Về nhà một chuyến, vợ con tới."
Thời Lệnh Diễn ︰. . . . . . ?
…….
 
Phải ngủ cùng thì mới có em bé
Ông Thời là một lão cán bộ điển hình.
Lúc nào cũng duy trì bộ mặt nghiêm túc, không nói không cười, vô cùng có sức uy hiếp.
Thời Lệnh Diễn ít nói, anh từng cho rằng ông nội là trời sinh tính tình nghiêm khắc, bảo thủ như vậy.
Sau đó, khi anh đưa Đường Vũ về nhà.
Đường Vũ rất biết lấy lòng ông nội, dễ dàng làm cho ông vui cười hớn hở.
Nhưng mà Đường Vũ chết rồi.
Nụ cười của ông Thời thậm chí còn ít hơn cả thời điểm trước khi gặp Đường Vũ.
Anh chỉ muốn có thể khiến cho ông nội trở lại vui vẻ.
Nói cho cùng thì trên đời này chỉ có một Đường Vũ.
Thế mà lúc Thời Lệnh Diễn trở về nhà, lại cảm giác không khí không giống bình thường.
Ông Thời một tay bưng một đĩa trái cây, một tay cầm dĩa xiên hoa quả, mặt mày tươi cười nhìn cô gái trắng trẻo trước mặt
Thi Mị trong miệng đầy hoa quả, tay thì bận rộn lắp ráp bản đồ thế giới dành cho trẻ con.
Ngón tay nhỏ nhắn cầm một mảnh ghép, nhìn có chút ngốc, sau khi đặt đúng chỗ thì nụ cười của ông Thời càng tươi, nói "Thi Mị giỏi lắm "
Mặt Thi Mị ra vẻ kiêu ngạo, càng chăm chú hơn.
Thời Lệnh Diễn "..."
Có thể nhìn ra được, ông nội của anh không có xem Thi Mị như cháu dâụ
Ông Thời thấy Thời Lệnh Diễn về thì nụ cười dần dần thu lại, để đĩa trái cây xuống.
Thi Mị cảm giác được điều gì, ngẩng đầu lên nhìn thấy Thời Lệnh Diễn thì ngọt ngào nói "Chồng ơi "
Giọng nói mềm mại nhiệt tình làm Thời Lệnh Diễn giật mình.
Còn Thi Mị ném mảnh ghép hình trong tay, nhảy từ ghế sa lôn xuống chạy nhào về phía Thời Lệnh Diễn.
Thời Lệnh Diễn vô thức lùi về phía sau một bước, đưa tay kéo cô ra cách mình nửa mét.
Thi Mị không quan tâm, lập tức ôm lấy cánh tay anh "Chồng đã về rồi, Thi Mị nhớ anh lắm đó "'
Lông mày Thời Lệnh Diễn giật giật, không chịu nổi bộ dạng của cô nên đẩy cô ra, cau mày nói "Những lời này ai dạy em, sau này không được nói như vậy nữa "
Anh nói có chút nghiêm khắc, nhưng Thi Mị nghe vẫn không hiểu được, trừng mắt nhìn, ngây thơ hỏi "Tại sao vậy. Chị Bạch bảo, nói như vậy thì chồng sẽ càng thích em hơn "
Sắc mặt Thời Lệnh Diễn sầm xuống "Đã bảo không cho thì là không cho."
Thi Mị bĩu môi, nhưng vẫn ôm lấy cánh tay của Thời Lệnh Diễn không buông "Vậy sau này em không nói, chồng đừng tức giận nữa."
Chồng..
Hai chữ nhạy cảm như vậy, nghe thật sự chói tai
Thời Lệnh Diễn đang định bảo cô đổi lại thì nhìn thấy ánh mắt đầy ẩn ý của ông Thời.
Khi nói chuyện với Thi Mị, trên mặt ông Thời vẫn là nụ cười dịu dàng "Thi Mị ngoan, đi ghép hình tiếp đi, ông nội nói với chồng con mấy câụ"
Thi Mị nghiêng đầu "Vậy chồng có thể ngủ cùng Thi Mị không?"
Thời Lệnh Diễn nghe được lời nói khờ khạo của cô, đầu liền nhưng nhức, lấy tay đẩy cô ra "Em bỏ tay ra đã."
"Không bỏ." Thi Mị dẩu môi lên, làm bộ muốn khóc, "Bỏ tay ra thì chồng sẽ không ngủ cùng với em. Chị Bạch bảo phải ngủ cùng thì mới có em bé, không ngủ cùng thì không có em bé."
Mặt Thời Lệnh Diễn cuối cùng đen lại "Bạch Nguyệt Khiết dạy em mấy thứ lung tung gì vậy. Buông ra, nếu không tôi nhốt em ở ngoài cho muỗi đốt "
Giọng điệu có chút hung ác, Thời Lệnh Diễn rút tay ra, thậm chí còn phủi phủi ống tay áo, mặt mũi tràn đầy ghét bỏ.
Thi Mị hình như nhận ra anh không thích mình, trong mắt nhanh chóng dâng lên tầng hơi nước, khóe mắt đỏ hoe.
…...
Đừng có gọi tôi là chồng
Đôi mắt to đen láy của Thi Mị đỏ hoe, lại làm bộ cắn môi để không khóc, đúng kiểu một cô vợ nhỏ nhận hết tủi thân về mình.
Ông Thời "Thi Mị đi tắm trước đi nhé. Tiểu Trần."
"Vâng." Dì bảo mẫu Trần nhanh chóng đi tới, kéo tay Thi Mị "Mợ chủ, tôi dẫn cô đi tắm nhé."
Thi Mị không muốn, nhưng nhìn ông Thời, lại nhìn Thời Lệnh Diễn đang tỏ vẻ vô cùng chán ghét mình thì vẫn phải gật nhẹ đầụ
Chỉ là trên người cô vẫn còn vết tích một đêm cuồng nhiệt của ngày hôm qua thì sao có thể để dì Trần nhìn thấy được?
Cô giả ngây giả dại lừa đuổi dì Trần ra, tự mình tắm rửa, còn cố ý bày bừa trong phòng tắm rồi mới đi ra.
Quần áo trên người còn cố tình mặc xộc xệch làm dì Trần vừa buồn cười vừa thương chỉnh lại giúp cô. Sau khi dì Trần đưa cô tới phòng của Thời Lệnh Diễn thì mới rời đi.
Phòng của Thời Lệnh Diễn cũng đơn điệu như con người anh, ngoại trừ những vật dụng cần thiết thì không có thêm bất cứ cái gì.
Trong ngoài đều thể hiện phong cách lạnh nhạt, đặc biệt mang theo hơi thở lạnh lùng của anh.
Thi Mị đi dạo một vòng, cuối cùng đi tới phòng để quần áo của anh.
Anh nói, cô thích chưng diện như thế thì một ngăn tủ nhất định không để vừa túi xách lẫn quần áo.
Thế là, anh dỡ bức tường của phòng chiếu phim đi, biến hai gian phòng thành một.
Nhìn trước mắt đều là kiểu xếp quần áo mà cô thích, khóe môi Thi Mị lộ ra nụ cười giễu cợt.
Năm đó tài diễn xuất quả không tệ.
⬅ Trước Tiếp ➡