Thời Lệnh Diễn có chút không kiên nhẫn kéo tay cô ra một chút, nhưng cũng không đẩy hẳn cô, mà chỉ nói "Đường Tịnh Minh đâu?"
"Hu hu hu, Đường bảo bối không cần em nữa, hu hu hu " Nước mắt của Thi Mị lã chã rơi xuống "Mụ phù thủy già muốn ăn em, anh ấy cũng muốn ăn em, hu hu hụ . . . . ."
Hầu tổng trợn mắt ngoác miệng, nhỏ giọng hỏi "Ngài Thời, vị này có phải . . . . ."
"Ừ." Một chữ ngắn gọn.
Anh đã trực tiếp thừa nhận?
Tất cả mọi người không nhịn được hít vào một hơi.
"Mẹ kiếp, mẹ kiếp Tôi vừa mới nghe thấy cái gì, anh Thời trực tiếp thừa nhận rồi sao?"
"Là thật. . . . . . Tôi cũng nghe thấy."
"Đây khẳng định không phải Thời Lệnh Diễn, anh ta. . . . . . Bị mù sao?"
. . . . . .
Rất nhiều tiếng nghị luận trong cuộc gọi video vang lên, sắc mặt Tạ Phương Phương càng thêm nóng bừng.
Trong lúc nhất thời Hầu tổng cũng không cách nào chấp nhận nổi, sau khi cân nhắc cách dùng từ, anh ta cẩn thận từng li từng tí một hỏi "Ngài Thời, cô ấy có phải là. . . . . ."
"Ừ. " Thời Lệnh Diễn nói ngắn gọn "Xảy ra tai nạn xe, trí thông minh xuống còn năm tuổi."
Mặt của Hầu tổng tràn đầy tiếc nuối.
Không nghĩ tới, đám bạn học trong cuộc gọi video lại hoàn toàn bùng nổ
"Thi Mị xảy ra tai nạn xe, trí thông minh chỉ còn năm tuổi sao?"
"Mẹ kiếp, tôi nói cô ấy không bình thường mà, quả nhiên bị tôi nói đúng rồi "
"Không thể nào, mặc dù trước đây Thi Mị là một người sống nội tâm, nhưng dù sao cũng là học sinh đứng vị trí thứ nhất cấp ba, bây giờ nói ngốc liền ngốc, vậy..... cũng thật đáng tiếc đó?"
Một câu nói xong, đám người trong điện thoại di động im lặng trong chốc lát.
Sắc mặt của Tạ Phương Phương cực kỳ khó coi, lớn tiếng hô "Các người có phải đều điên rồi không, Thi Mị này rõ ràng chính là đang giả ngốc, cô ta rất bình thường, cô ta vừa mới đánh tôi, khiến tôi. . . . . ."
"Đánh cô?" Đuôi lông mày của Thời Lệnh Diễn khẽ nhếch lên, như nghe được chuyện gì thú vị lắm, anh cười mà không phải cười thản nhiên liếc nhìn cô ta một cái "Sau đó?"
Vẻ ngoài của Thời Lệnh Diễn vô cùng xuất sắc, hơn nữa giọng điệu và vẻ mặt lạnh nhạt, khiến Tạ Phương Phương nhất thời có chút bị anh phân tán sự chú ý, lời nói đến bên miệng lại không thể nói nên lời.
"Bảo vệ đâu, còn không nhanh mời người này ra ngoài cho tôi?" Hầu tổng hét lớn "Sau này cần phải chú ý, người có quần áo xốc xếch, điên điên khùng khùng không được cho vào."
Sắc mặt của Tạ Phương Phương trắng bệch, khàn giọng hô lớn "Quần áo xốc xếch, điên điên khùng khùng, là cô ta mới phải có được hay không, rõ ràng cô ta giả ngây giả dại, các người không được bị vẻ ngoài của cô ta lừa gạt, cô ta đang giả bộ đó "
……….
Ôi, cay mắt
Giọng nói của Tạ Phương Phương rất lớn, cô ta chỉ lo người khác không tin, còn dùng đến một số hành động tay chân.
Ánh mắt xung quanh nhìn qua càng thêm nhiều, chẳng qua ánh mắt lại nghiêng về một phía mà nhìn cô ta, giống như đang nhìn một bà điên.
"Em gái Thi?" Giọng nói sang sảng của thanh niên truyền tới từ phía xa, mang theo khẩn trương.
Mọi người nhìn theo giọng nói.
Chỉ thấy Đường Tịnh Minh nhanh chóng bước đến bên cạnh Thi Mị, cô trốn ở phía sau Thời Lệnh Diễn khóc đến lớn tiếng, thấy anh ta thì tránh về phía sau Thời Lệnh Diễn, dáng vẻ dĩ nhiên không muốn nhìn thấy Đường Tịnh Minh.
Dáng vẻ thoạt nhìn rất đáng thương, biểu hiện tránh né thuộc về một đứa bé không có cảm giác an toàn, phải chịu ấm ức
Trái tim của Đường Tịnh Minh cũng phải mềm ra.
Anh ta quay đầu liền nhìn thấy đầu sỏ gây tội, càng đáng giận chính là trong tay của Tạ Phương Phương còn cầm điện thoại di động, camera sau đối diện với họ dĩ nhiên là đang quay
Đường Tịnh Minh càng giận sôi máu hơn, anh ta lập tức bước nhanh lên phía trước, đưa tay đoạt lấy điện thoại di động trong tay cô ta, quát lên "Cô đang làm cái gì ở đây thế, tôi để cô chăm sóc em Thi, cô chăm sóc như thế sao? Cô chỉ dẫn một đứa bé năm tuổi đi nhà vệ sinh mà thôi, không làm được thì cô cứ nói,ức hiếp đứa trẻ thì có bản lĩnh gì chứ?"
Sắc mặt của đám người bên trong video, mỗi người đều vô cùng hoang mang.
Đường Tịnh Minh có thể nghe rõ có người nói "Đây là chuyện gì vậy?"
"Tạ Phương Phương là đang làm bảo mẫu cho người ta sao?"
"Mẹ kiếp, kích thích thế?"
"Nói cách khác, Tạ Phương Phương thật ra chỉ là bảo mẫu cho Thi Mị thôi sao?"
"Ôi, không thể nào, không phải cô ta vừa nói, là Thi Mị quấn lấy đối tượng xem mắt của cô ta không tha sao? Còn rất nhiều chuyện nữa, hóa ra đều là giả sao?"
. . . . . .
"Đương nhiên là giả " Đường Tịnh Minh tức giận nói "Với vẻ ngoài bây giờ của cô ta, ai sẽ xem mắt với cô ta chứ, mắt mù mới coi trong cô ta "
Thi Mị ". . . . . ." Nói giỏi lắm
Thi Mị suýt nữa vỗ tay cho anh ta.
Đường Tịnh Minh không chỉ phản bác người ở trong cuộc gọi, còn chuyển camera đến khuôn mặt của Tạ Phương Phương.
"Mẹ kiếp "
"Tạ Phương Phương này làm sao vậy, gương mặt hệt như quỷ dạ xoa "
"Bộ quần áo kia hình như là bộ sưu tập mùa thu nhãn hiệu cao cấp của năm nay, cổ áo màu trắng, còn vòng màu lam kia là cái gì?"
"Làm sao tôi nhìn như đồ trong nhà vệ sinh vậy chứ? Còn có chất lỏng màu xanh trên khuôn mặt cô ta, mọi người thấy không, ôi, cay mắt quá "
. . . . . .
Đường Tịnh Minh phụt cười ra tiếng.
Lúc này Tạ Phương Phương mới phản ứng được bây giờ người mình có bao nhiêu chật vật
Cô ta hô một tiếng, lập tức che mặt của mình, gào to "Không được chụp, mấy người đây là đang xâm phạm quyền chân dung của tôi "
Lời này vừa nói ra, đám bạn học đều nở nụ cười.
Hầu tổng cũng cười lạnh "Cô vừa mới chụp ảnh người khác sau đó lại không muốn người khác động vào quyền chân dung của cô, bây giờ cô nghĩ đến mình có quyền chân dung sao?"
Bảo vệ nhanh chóng đi đến, Hầu tổng đưa ra thông điệp cuối cùng "Mời cô ta ra ngoài, ghi tên của cô ta lại, sau này không cho phép cô ta tiến vào bất kỳ sản nghiệp nào trên danh nghĩa của tôi nữa."
Đám người trong cuộc gọi thoại lập tức bùng nổ.
"Nếu như tôi nhìn không nhầm, kia hình như là chuỗi nhà hàng năm sao trên cả nước?"
"Đúng thế. . . . . ."
Chuỗi nhà hàng như vậy, sản nghiệp khẳng định không chỉ có nhà hàng thôi đâụ
Nếu như sau này Tạ Phương Phương thật sự bị Hầu tổng ngăn lại không cho vào tất cả sản nghiệp trên danh nghĩa, chỉ sợ..... Tạ Phương Phương muốn chen vào vòng tròn cô ta muốn còn khó hơn lên trời.
Tạ Phương Phương rất nhanh bị bảo vệ dẫn đi.
Hầu tổng dường như vô cùng để ý Thời Lệnh Diễn, trên mặt mang theo nụ cười cung kính, nói "Ngài Thời, tôi tiễn các vị đi được chứ?"