⬅ Trước Tiếp ➡
Hiện giờ đang là những năm 90, kinh tế chưa phát triển nhiều, nhưng trên đường đã có không ít ô tô qua lại.
Quay vào một khúc đường, Phó Viễn suýt bị một chiếc xe tông trúng, may mà Ninh Hạ kịp kéo cậu lại.
Chiếc xe không hề dừng lại, phun khói rồi phóng vọt đi.
Ninh Hạ tức giận mắng “Lái xe kiểu gì vậy Vội đi đầu thai à? Có gì hơn người với cái xe nát đó chứ ”
Quay đầu lại, thấy Phó Viễn nhìn cô ngây thơ, cô hơi hoảng “Lại đây ”
Phó Viễn vui mừng, bước nhanh đến bên cô. Ninh Hạ nắm lấy tay cậu “Nắm chặt tay tớ, không được chạy lung tung.”
Phó Viễn gật đầu mạnh mẽ.
Ninh Hạ cảm thấy mình ngày càng mềm lòng với Phó Viễn.
Đến ngã rẽ nơi cô chia tay Tô Mễ hôm qua, cô bé đã đứng đó chờ.
Thấy Ninh Hạ đến, Tô Mễ vẫy tay, nhưng khi nhìn thấy Phó Viễn, cô bé khựng lại.
Ninh Hạ lên tiếng trước “Phó Viễn sống cùng khu với tớ, đi học trên đường không an toàn, nên tớ dẫn cậu ấy đi chung. Nếu cậu cảm thấy phiền, sau này không cần chờ tớ nữa.”
Tô Mễ lắc đầu “Không sao đâụ”
Trẻ con vốn không có ác ý, chỉ đôi khi quá để ý đến cái nhìn của người khác và dễ bị ảnh hưởng. Chúng sợ bị cô lập nên mới tham gia vào việc trêu chọc người khác để hòa nhập.
Nhưng thấy Ninh Hạ không hề để tâm đến chuyện đó mà vẫn đi cùng Phó Viễn, Tô Mễ cũng không cảm thấy lúng túng.
Ba người cùng nhau vào lớp, trong lớp đã có khá đông học sinh.
Ninh Hạ và Phó Viễn ngồi vào chỗ của mình. Tô Mễ ngồi phía trước cùng một cô bạn khác, còn Hoàng Siêu ngồi phía sau cùng một cậu bạn.
Tiết học đầu tiên buổi sáng, cô giáo Lâm yêu cầu mỗi bạn học sinh lên giới thiệu bản thân.
Các bạn nhỏ, người thì tích cực, người thì thẹn thùng, nhưng ai cũng cố gắng thể hiện.
Đến lượt Phó Viễn, mọi thứ bỗng trở nên ngượng ngập.
Phó Viễn không thích bị chú ý, cũng không muốn giới thiệu gì. Với cậu, có Ninh Hạ trong thế giới của mình là đủ rồi.
Sau sự việc hôm qua, cô giáo Lâm biết tình trạng đặc biệt của cậụ Bà định bỏ qua không gọi cậu lên, nhưng Ninh Hạ đã đứng dậy, nắm tay Phó Viễn và kéo cậu lên bục giảng.
Phó Viễn bị kéo đi, ngơ ngác, quên cả phản kháng.
Đứng trên bục giảng, bị mọi ánh mắt đổ dồn vào, cậu cảm thấy bất an, bàn tay siết chặt vạt áo, muốn chạy trốn.
Hoàng Siêu thấy vậy liền trêu chọc “Cậu bé ăn xin và cô bé ăn xin, xuống đi ”
Tiếng cười vang khắp lớp.
Cô giáo Lâm nhắc nhở Hoàng Siêu, nhưng cậu chẳng sợ gì, tiếng cười trong lớp vẫn không dứt.
Ninh Hạ không vội, cô nắm tay Phó Viễn, nói “Nói cho mọi người biết tên của cậu đi.”
Phó Viễn cố gắng lấy can đảm, nhưng giọng cậu nhỏ như tiếng muỗi “Phó Viễn…”
Trong phòng học ồn ào, chẳng ai nghe được.
Ninh Hạ quay về phía một cậu bạn ở bàn đầu, người đang cười lăn lộn, và mạnh mẽ đá vào ghế của cậu ta “Im lặng cho tôi, lũ nhóc ”
Chân bàn cọ xát với sàn nhà, phát ra âm thanh chói tai. Tất cả mọi người đều khó chịu, phải bịt tai lại.
Khi tiếng ồn dịu đi, lớp học mới trở lại yên lặng.
“Khi người khác đang nói, phải biết giữ lễ phép và lắng nghe. Đây là quy tắc đã học ở mẫu giáo rồi đúng không? Nếu không nhớ, tôi không ngại dạy các cậu lại.”
Ánh mắt sắc bén của Ninh Hạ quét qua cả lớp, khiến đám học sinh lập tức im bặt, ai nấy đều bị dọa sợ.
Ninh Hạ nhẹ nhàng dỗ Phó Viễn “Vừa rồi cậu làm rất tốt. Bây giờ hãy nói cho mọi người biết tên của cậu nào.”
“Phó Viễn ” Cậu đáp to, rõ ràng.
“Cậu giỏi lắm ” Ninh Hạ không tiếc lời khen ngợi Phó Viễn.
Sau đó, cô quay lại nhìn Hoàng Siêu cùng nhóm nam sinh lúc nãy cười đùa lớn nhất “Các cậu biết thế nào là cùng tắm mà chế nhạo người khác không?”
Bọn trẻ lớp một không hiểu, nhìn nhau bối rối.
⬅ Trước Tiếp ➡