"Đàn chị của cô gọi cô từ nước ngoài về à? Tôi nói cô cũng thật ngốc, từ nước ngoài xa xôi chạy về theo cô ấy, giờ cô ấy còn khó bảo toàn được bản thân nữa là."
Tiểu Liêu mặt mày nhăn nhó như vừa giẫm phải phân chó, nghe anh ta còn dám nhắc đến Thư Dương, cô ấy tức giận bừng bừng.
"Tổng giám đốc Trần, tổng giám đốc Thư giờ vẫn còn trong bệnh viện đấy, hai người ít nhiều cũng có tình cảm bao nhiêu năm, anh có thể có chút lương tâm không?"
"Tôi đối với cô ấy chưa đủ lương tâm sao? Lãng phí mấy năm thời gian trên người cô ấy, không bắt cô ấy đền tuổi thanh xuân của tôi đã là đủ ý nghĩa rồi. Nếu không nhờ tôi, với cái đầu dân khối A của cô ấy, Phi Tuyết có được ngày hôm nay sao?"
Đàn ông luôn dễ dàng đặt mình lên vị trí đạo đức cao "Bệnh của cô ấy biết đâu là do ngày ngày ngâm mình trong phòng thí nghiệm, tiếp xúc với mấy thứ đó mà ra. Sớm nghe lời tôi, an phận sinh con, giờ cũng không phải lo lắng chuyện sau này không sinh được nữa."
Tiểu Liêu tức giận đến đỏ mặt "Anh nói vậy cũng thật quá đáng "
Thật lòng mà nói, lúc này Sương Tự rất muốn vứt chiếc túi đựng máy tính vào cái mặt đầy vẻ đắc ý của Trần Phái Nhiên.
Nhưng cô nhớ ra mục đích chính của mình đến đây. Lãng phí lời nói với anh ta là vô ích nhất.
Cô nắm lấy cổ tay Tiểu Liêu, kéo cô ấy lại "Nói chuyện lương tâm với người không có lương tâm là vô nghĩa."
Trần Phái Nhiên cùng Thư Dương về nước khởi nghiệp, chỉ trong ba năm đã đứng vững, tự cho mình là tài năng trẻ, tinh anh xã hội, chẳng coi hai cô nhóc này ra gì.
"Không phải cô định đến đây để bàn chuyện máy bay không người lái nhiên liệu hydro lỏng chứ?" Trần Phái Nhiên nói với giọng điệu khinh bỉ, còn khoe khoang lắc lắc tập tài liệu A4 trong tay "Tôi nói thật với cô, hợp đồng với Vân Thuẫn tôi đã ký xong rồi, cô đừng phí công vô ích nữa."
Sương Tự đưa tay ra "Cho tôi xem."
"Thứ quan trọng thế này có thể cho cô xem sao?" Trần Phái Nhiên nhét tài liệu vào cặp.
Sương Tự trong lòng đã có chút phán đoán.
Cô quay lại nói với nhân viên lễ tân "Làm ơn báo với tổng giám đốc Hạ, là Tống Sương Tự tìm anh ấy."
Tiểu Liêu hơi bối rối, hỏi nhỏ "Chị quen tổng giám đốc Hạ à?"
Tin tốt, quen.
Tin xấu, không thân.
Nhưng trước mặt Trần Phái Nhiên, Sương Tự không tự hạ thấp mình.
Dù sao không thân, cũng dễ nói chuyện hơn người lạ chứ?
Nghĩ vậy, cô cũng giả vờ bí ẩn nói "Quen nhiều năm rồi."
Khóe miệng Trần Phái Nhiên đầy vẻ khinh bỉ "Ở Yến Thành ai mà không biết Hạ Đình Châu, quen một phía thì không tính là quen. Cô ở nước ngoài lâu quá, không hiểu quy củ Yến Thành rồi, cô biết Hạ Đình Châu là người thế nào không?"
"Cô biết bố anh ấy là ai không?"
Ngay cả ở Yến Thành, nơi tụ tập nhiều gia đình quyền quý, nhà họ Hạ cũng là đỉnh cao kim tự tháp, xa vời khó với tới.
Sương Tự chẳng chút sợ hãi, ngược lại hỏi "Vậy anh biết tôi là ai không?"
Trần Phái Nhiên khẽ cười khẩy, cho rằng cô đàn em này còn non nớt mà đã học đòi ra vẻ.
"Cô là ai cũng vô dụng, tổng giám đốc Hạ không phải muốn gặp là gặp được đâụ Đàn chị cô còn không hẹn được anh ấy, cô ở đây thể hiện cái gì vậy?"
Vừa dứt lời, nhân viên nữ đang xin chỉ thị cấp trên đưa ống nghe cho Sương Tự, giọng điệu cung kính
"Tổng giám đốc Hạ mời cô nghe máy."
Trần Phái Nhiên biến sắc, ngũ quan như muốn nứt ra.
Sương Tự khẽ mỉm cười, nhận điện thoại ngay trước mặt anh ta, gọi một tiếng "Anh Đình Châụ"
Mấy người ở quầy lễ tân đều không hẹn mà cùng im lặng, Trần Phái Nhiên đứng bên cạnh chằm chằm nhìn cô.
Điện thoại bàn truyền đến giọng nói rõ ràng của người đàn ông, âm thanh hơi nhiễu điện nghe rất cuốn hút, cùng với hai phần không biết có phải Sương Tự hiểu nhầm hay không