Cô nhíu mày, an ủi "Chị đừng nóng vội, hợp tác không phải muốn cướp là cướp được đâu, liên lạc lại với Vân Thuẫn nói chuyện thử xem."
Thư Dương vén chăn "Không được, chị phải tự đến Vân Thuẫn một chuyến."
Sương Tự vội vàng đè cô ấy lại.
"Chị bệnh thế này còn định đi đâu, ngày mai phải hóa trị rồi, đừng chạy lung tung."
"Sương Tự, em không hiểu đâu, nếu hợp đồng với Vân Thuẫn bị Thần Tinh cướp mất, Phi Tuyết sẽ thực sự khó lòng gượng dậy được "
Thư Dương không mấy tiếc nuối vì mất khả năng sinh sản, nhưng cướp đi thành quả nghiên cứu của cô ấy, chẳng khác nào cướp đi đứa con đẻ của cô ấy
Máy bay không người lái nhiên liệu hydro lỏng là dự án cốt lõi mà Phi Tuyết đã dồn hết tâm huyết trong hai năm qua, giống như mạng sống vậy.
"Công ty có mấy nhân viên kỳ cựu đều bị Trần Phái Nhiên dụ dỗ đi hết, giờ không có ai đảm đương được, vị thần kỹ thuật trụ cột của bọn chị lại là người ngại giao tiếp, chuyện này chỉ có chị mới có thể đi thôi."
Mà cô ấy lại đang bệnh nặng.
Đúng là tên Trần Phái Nhiên khốn nạn. Tiểu nhân thừa cơ hãm hại người.
Sương Tự thở dài "Chị yên tâm nằm viện đi. Em đi thay chị."
Trợ lý tạm thời mà Thư Dương sắp xếp cho Sương Tự họ Liêu, cô gái ôm một chồng tài liệu dự án đặt lên bàn làm việc.
"Tài liệu không đủ đầy đủ, một phần bị tổng giám đốc Trần mang đi rồi, chị xem thiếu gì tôi đi tìm cho."
Sương Tự và Thư Dương học cùng chuyên ngành, nên tiếp cận không khó, nhanh chóng nắm bắt tiến độ dự án của Thư Dương, rồi cùng Tiểu Liêu đến Vân Thuẫn.
Trên đường đi, cô tranh thủ lấy điện thoại tra thông tin về tập đoàn Vân Thuẫn.
Thông tin tìm được rất hạn chế, ngoài trang web chính thức lạnh lùng và nghiêm túc của tập đoàn, chỉ có vài dòng nhắc đến trên các kênh tài chính hoặc quân sự.
Tiểu Liêu bên cạnh lẩm bẩm
"Vân Thuẫn có rất nhiều dự án quân sự bí mật, nghe nói nếu nửa đêm trèo tường vào, bị bắt còn bị kết án nữa đấy."
"Họ còn có một cơ sở sản xuất máy bay siêu lớn ở ngoại ô phía tây, cả một sân bay đầy máy bay tiêm kích, siêu hoành tráng "
"Trên mạng chẳng tìm được thông tin gì về tổng giám đốc Hạ của họ, hình như có xuất thân quân đội, nói chung rất bí ẩn."
Xuất thân quân đội? Họ Hạ?
Đang nói chuyện thì xe đã đến nơi.
Tòa nhà trụ sở chính của tập đoàn Vân Thuẫn uy nghiêm, cảnh vệ còn nghiêm ngặt hơn các tòa nhà xung quanh, cổng vào được canh gác nhiều tầng, năm bước một chốt, mười bước một đài.
Sương Tự dẫn Tiểu Liêu đến quầy lễ tân "Xin chào, chúng tôi là đại diện của công ty Công Nghệ Sáng Tạo Phi Tuyết, muốn gặp tổng giám đốc Hạ."
"Xin hỏi cô có hẹn trước không?"
Sương Tự lịch sự nói "Cô có thể giúp tôi hỏi xem anh ấy có rảnh không? Chỉ cần mười lăm phút thôi."
"Xin lỗi, thời gian của ngài Hạ hôm nay đã kín lịch."
"Vậy ngày mai hoặc ngày kia anh ấy có thời gian không?"
"Xin lỗi, cô có thể gọi điện đến phòng thư ký để đặt lịch hẹn."
Nhân viên nữ mặc váy xanh nói năng nhẹ nhàng, cách từ chối khéo léo, kỹ năng đuổi khách rất thành thạo.
"Thấy chưa, tổng giám đốc Hạ sẽ không gặp chúng ta đâụ Tổng giám đốc Thư hẹn anh ấy mấy lần đều không được, chắc chắn họ đã ký hợp đồng với Thần Tinh rồi. Chị biết Thần Tinh hèn hạ thế nào không, để cướp hợp đồng với tập đoàn Vân Thuẫn, họ sẵn sàng bù lỗ." Tiểu Liêu buông xuôi vai "Hay là chúng ta về thôi..."
Vừa nói xong, cửa thang máy mở ra, một người bước ra.
Oan gia ngõ hẹp, đúng là Trần Phái Nhiên.
"Sao cô lại ở đây?" Trần Phái Nhiên nhìn thấy Sương Tự thì rất ngạc nhiên, sau đó thấy Tiểu Liêu, liền hiểu ra, ánh mắt lộ vẻ đã rõ.