Hồi đó, anh ta ở cùng tòa nhà với Sương Tự, vào một buổi tối nọ thì nhắn tin quấy rối cô.
Mà cái chuyện này, có nên nói cho người trong cuộc hay không thì đúng là khó nghĩ.
Sương Tự cân nhắc hồi lâu rồi cũng liều, bất chấp việc có thể bị hiểu lầm là nhiều chuyện, cô vẫn gửi nguyên xi nội dung tin nhắn cho Thư Dương.
"Hôm chị xông đến nhà em, em còn tưởng chị muốn đánh em cơ." Sương Tự kể lại. "Ai dè chị lại kéo em đi tìm anh ta, tặng cho anh ta hai cái tát trời giáng, một cái là đánh cho bản thân, một cái là đánh hộ em, xong rồi thì đá anh ta luôn."
"Lúc đó em đã nghĩ, bà chị này sao mà ngầu quá vậy, mình thích cái tính cách này của chị ấy quá trời luôn." Sương Tự quay sang nhìn Thư Dương, đôi mắt ánh lên vẻ chân thành.
"Em mừng vì sau ngần ấy năm, chị vẫn là Thư Dương mạnh mẽ, dám yêu dám bỏ như ngày nào."
Thư Dương dang tay ôm lấy cô "Vậy thì học theo chị đây này, đời người quan trọng nhất là phải nghĩ thoáng ra, đàn ông á, đầy đường thiếu gì."
Sương Tự khựng lại một nhịp, vẻ mặt thoáng chút bối rối như thể bí mật được che giấu kỹ càng bỗng chốc bị người ta nhìn thấu "Sao chị biết..."
"Đoán mò thôi," Thư Dương cười tinh quái. "Sương Tự này, mắt em đẹp vậy mà tiếc là chỉ nhìn thấy mỗi anh trai mình thôi."
Đến tối khi Sương Tự về đến nhà họ Thẩm thì cũng đã gần mười giờ.
Vừa xuống xe thì điện thoại trong túi rung lên, là người nhà họ Tống gọi đến.
Chuyện cô về nước không thể giấu được nhà họ Tống, sau lần cô xuất hiện công khai ở tiệc sinh nhật của Thẩm duật mấy hôm trước, thì tin cô đã về lại Yến Thành từ dạng tin đồn nhảm đã chính thức trở thành sự thật.
Lần này cô tự ý về nước nên thể nào Thôi Ninh cũng sẽ tìm đến cô, Sương Tự cũng chẳng bất ngờ.
Sương Tự tuy mang họ Tống, nhưng cái danh tiểu thư nhà họ Tống của cô cũng chẳng ra gì. Cô là con gái của Tống Mẫn Chi, nhưng Tống phu nhân, Thôi Ninh, lại chẳng phải mẹ ruột của cô.
Cô lớn lên ở nhà họ Thẩm từ nhỏ, tình cảm với nhà họ Tống cũng chẳng mấy thân thiết, thậm chí có thể dùng từ "nhạt nhẽó để hình dung.
Năm năm trước họ còn ép Sương Tự ra nước ngoài, càng khiến cái tình thân vốn đã ít ỏi kia càng thêm phai nhạt.
Sương Tự đứng dưới gốc cây ngoài cổng, nghe thấy đầu dây bên kia vọng lại giọng nói đoan trang mà cao quý của một người phụ nữ "Con về nước khi nào?"
"Dạ, thứ ba tuần trước."
"Nếu hôm nay không nghe người ta nhắc đến thì chắc ta cũng chẳng biết con đã về nước rồi." Thôi Ninh trách móc. "Về nước lâu như vậy rồi mà cũng không biết đường về nhà một chuyến."
Lời trách cứ là vậy, nhưng Sương Tự hiểu rõ hơn ai hết, nếu cô thật sự về thăm nhà thì cũng chỉ nhận lấy sự ghẻ lạnh mà thôi.
Điều mà Thôi Ninh thật sự trách cứ chính là việc cô tự ý về nước mà không được họ cho phép.
"Dạo này con nhiều việc quá, đợi xong việc con sẽ về." Sương Tự đáp lại.
"Cuối tuần này về nhà một chuyến."
Thôi Ninh ra lệnh thẳng thừng, không để cho cô có cơ hội từ chối, rồi lạnh lùng cúp máy.
Sương Tự bỏ điện thoại ra khỏi tai, thừa lúc bà ta không nghe được thì lẩm bẩm "Ai thích về thì về."
Nói xong cô vừa định bước chân vào nhà thì bên tai bỗng vang lên tiếng còi xe.
Bị tiếng còi xe bất ngờ làm cho giật mình, Sương Tự lúc này mới để ý thấy chiếc Koenigsegg trông chẳng khác gì con gián khổng lồ đang đậu ở ngay gần đó.
Cửa xe hạ xuống, Hạ Đình Châu ngồi bên trong nhìn cô.
Sương Tự chẳng muốn để ý đến anh, nhưng cũng không thể tỏ ra vô lễ.
Thế là ngay giây đầu tiên nhìn thấy anh, cô liền nhanh tay lẹ mắt dời tầm nhìn sang hướng khác, coi như không thấy gì mà bước tiếp.
Giả bộ như mình là người mù vậy.