Cô ấy từng gặp Hạ Đình Châu một lần, trong một hội chợ triển lãm ngành công nghiệp máy bay không người lái.
Buổi giao lưu hôm đó tập trung các chuyên gia, học giả, tinh anh trong ngành và các doanh nhân kiệt xuất đến từ khắp nơi trên thế giới, Thư Dương phải rất vất vả mới có được một suất tham dự, khi đang trò chuyện với một nhà đầu tư tiềm năng về việc phát triển máy bay không người lái dùng nhiên liệu hydro lỏng, thì vừa lúc bị Hạ Đình Châu nghe được, Phi Tuyết mới nhận được sự chú ý của tập đoàn Vân Thuẫn.
Nhưng hôm đó người đưa danh thiếp cho cô ấy, cũng như những người liên lạc với cô ấy sau này đều là một vị nhân viên cấp trung nào đó phụ trách mảng máy bay không người lái của Vân Thuẫn.
Cô ấy chỉ nhớ ngày hôm đó nhìn từ xa, xung quanh Hạ Đình Châu đều là chủ tịch đại hội, viện sĩ học viện kỹ thuật và những nhân vật lớn trong ngành.
Anh mặc một bộ vest cao cấp, dáng người cao ráo thẳng tắp, như hạc giữa bầy gà, đối diện với đám người vây quanh xu nịnh anh, trên mặt không có nửa điểm biểu cảm.
Quả là lạnh lùng cao quý.
Mặc dù Sương Tự nói với Thẩm duật không cần giúp đỡ, nhưng anh ấy vẫn dặn dò bệnh viện, sắp xếp cho Thư Dương một phòng bệnh VIP.
Tác dụng phụ sau hóa trị của Thư Dương rất lớn, bác sĩ phải cho cô ấy uống thuốc chống nôn mới đỡ một chút. Sắc mặt cô ấy xanh xao, cả người đều mệt mỏi rã rời.
Ấn tượng của Thư Dương về anh chính là đẹp trai tuyệt trần, cao không thể với tới, không ngờ tính cách riêng của anh lại… khốn nạn như vậy.
"Không giúp thì thôi đi, dù sao cũng là bạn thân của anh trai em, sao có thể ức hiếp em như vậy."
"Lúc đầu em không nên ảo tưởng. Anh ta là bạn của anh trai em, không có nghĩa là phải nể mặt em."
Sương Tự bây giờ đã nhận ra thực tế và sự ngây thơ của mình, lông mày cau có đầy phiền muộn "Có lẽ vẫn phải nhờ anh trai em thôi."
"Đừng. Em đừng làm phiền anh trai em nữa." Thư Dương nói, "Hạ Đình Châu này quá khó đối phó, nếu anh ta muốn nể mặt anh trai em, thì đã nể từ lâu rồi, không cần cậu phải cầu xin anh ta như vậy. Thế giới của người lớn, anh ta đã không chịu nhả ra, ý tứ đã rất rõ ràng rồi, chúng ta cần gì phải cố ép làm gì."
Sương Tự ngạc nhiên "Vậy chị định chắp tay nhường con cá này cho Thần Tinh sao?"
"Bọn họ muốn như vậy, thì cứ để bọn họ lấy đi."
"Em còn tưởng chị sẽ không nuốt trôi cục tức này chứ."
“Con mình mình xót, người khác có thể chà đạp tâm huyết của chị, nhưng bản thân chị thì không thể. Thần Tinh muốn chơi cạnh tranh về giá, chúng ta chắc chắn không thể đấu lại họ. Vân Thuẫn chọn họ là rất hợp lý, cùng một thứ đồ, đổi lại là chị, chị cũng chọn cái rẻ hơn.”
Mấy ngày nay Thư Dương đã nghĩ thông suốt, tự thuyết phục bản thân “Không sao, người khác dùng thủ đoạn bẩn thỉu, chị thua là do chị nhìn người không rõ, nhưng người mất mặt không phải là chị, lương tâm chị trong sạch.”
"Số tiền em đưa đã giúp chị giải quyết các vấn đề về tài chính của Phi Tuyết, lương và thưởng mà mọi người còn thiếu cũng đã được trả đủ, cùng lắm thì làm lại từ đầu thôi. Đợi chị chữa khỏi bệnh, mối thù này chị nhất định sẽ trả "
Sương Tự chợt nói "Chị còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?"
Thư Dương đương nhiên là nhớ "Hồi đó trông em lạnh lùng lắm, bị viêm dạ dày ruột cấp tính mà chị tốt bụng đưa đến bệnh viện, chạy tới chạy lui lo lắng cho em, kết quả em lại dúi cho chị một xấp đô la lẻ."
"Không phải là dúi, là cảm ơn," Sương Tự vội vàng đính chính. "Lúc đó em vừa bị bạn thân nhất phản bội, chẳng muốn kết giao thêm bạn bè làm gì."
"Thảo nào ra viện là em biệt tăm luôn," Thư Dương gật gù. "Nói ra thì cũng phải cảm ơn anh người yêu lai Tây cũ của chị."