Hôm nay cô vốn định tìm Thẩm duật giúp đỡ, nhưng bây giờ lại không muốn làm phiền anh ấy vì chuyện này nữa.
Lời của hai người phụ nữ kia vẫn còn văng vẳng bên tai, cô không muốn người khác dùng giọng điệu đó để bôi nhọ Thẩm duật.
Cô đương nhiên biết chỉ cần cô mở miệng, Thẩm duật nhất định sẽ giúp cô.
Cô cũng biết nếu Thẩm duật ra mặt, chỉ cần một câu nói, vấn đề khó khăn này sẽ được giải quyết ngay lập tức.
Khi còn bé, cô có thể nghiễm nhiên nhận lấy sự che chở của anh ấy, nhưng bây giờ đã lớn rồi, không thể làm gì cho anh ấy, ít nhất cũng nên học cách không dựa dẫm vào anh ấy.
Trong vài giây im lặng của cô, Hạ Đình Châu đã rời đi.
Hạ Đình Châu đi thẳng đến bàn tiệc, có người đến chào hỏi anh, nhưng anh làm ngơ, kéo ghế ngồi xuống, tùy tiện chọn một chiếc bánh kem từ vô vàn chiếc bánh, kéo đến trước mặt mình, cầm lấy nĩa.
Tống Sương Tự há miệng, còn chưa kịp phát ra âm thanh nào.
Chiếc nĩa bạc sáng bóng đã cắm phập vào chiếc bánh kem việt quất của cô, xắn một miếng đưa vào miệng Hạ đại thiếu gia đang nhàn nhã thưởng thức.
Tống Sương Tự đành phải ngậm miệng lại.
Cô đã không xuất hiện trước mặt mọi người mấy năm rồi, có rất nhiều người nhân cơ hội này đến làm quen.
Nói xấu sau lưng, trước mặt thì nịnh bợ, đó là bộ mặt mà người trong giới này thay đổi một cách thuần thục.
Mặc kệ quan hệ giữa cô và Thẩm duật là gì, chỉ cần có quan hệ là được. Không được nữa thì cô còn có một người cha.
Thẩm duật đang chơi bài, liếc thấy bóng dáng cô thì vẫy tay, bảo người thêm một chiếc ghế bên cạnh.
Tống Sương Tự vừa định ngồi xuống thì Nhạc Tử Phong bên cạnh vươn tay kéo chiếc ghế về phía anh ta "Tiểu Sương Tự đến ngồi chỗ anh đi Mỗi lần em ngồi chỗ anh trai em là cậu ấy lại gặp may, hôm nay đến "buff" cho anh với."
Thẩm duật đáp "Người chơi dở thì Tiểu Cửu cũng chịụ"
Tống Sương Tự nhìn quanh một lượt, khả năng chơi mạt chược hai mươi mấy năm của Nhạc Tử Phong có lẽ là dùng chân để đánh, đừng nói là cô, thần tài đến cũng bó tay.
Khó trách mỗi lần anh ta đều thua sạch túi, chỉ có thể nói là "thua đáng".
Màn hình di động đặt trên bàn của Thẩm duật sáng lên, có tin nhắn hiện ra, Tống Sương Tự liếc mắt nhìn, không xem kỹ liền dời mắt.
Thẩm duật không để ý tới, một lúc sau thì có điện thoại gọi đến.
Lúc này anh ấy mới cầm điện thoại lên, khi đứng dậy thì bàn tay xoa lên đỉnh đầu Sương Tự "Lại đây chơi hộ anh."
Sương Tự qua thay anh ấy, ván bài của cô rất tốt, vừa lật con "gà" lên thì nghe thấy người đàn ông đối diện hỏi "Anh Châu chơi vài ván không?"
Ngẩng lên thì thấy Hạ Đình Châu đã tỉnh ngủ và ăn uống xong, đang đi tới, ngồi vào chỗ mà đối phương đã nhường cho anh.
Anh nhìn bài một cái, chậc một tiếng rõ chán "Vận đen gì thế này."
Người ngồi bên trái Sương Tự cười nói "Có Sương Tự ở đây thì người khác làm sao mà có vận tốt được."
Anh ta nói xong thì đánh ra một cây "Nhất Đồng”, Sương Tự vừa định đưa tay lấy bài.
Hạ Đình Châu rút hai cây từ đống bài của mình, ném ra "Ù."
Sương Tự rụt tay về.
Không biết Hạ Đình Châu có phải cố ý hay không, không phải anh tự Ù thì cũng là "mớm" cho Nhạc Tử Phong, Sương Tự ba vòng liền không lấy được bài.
Đến vòng thứ tư, cuối cùng cô cũng có cơ hội lấy bài.
Vận may đến không thể cản nổi, vừa hay là "Tam Điềú, đang định lấy về.
"Bỏ xuống." Giọng của Hạ Đình Châu như một gáo nước lạnh tạt vào, "Ù."
Sương Tự "..."
"Cậu thất đức quá đấy." Nhạc Tử Phong nhìn ra rồi, "Em gái Sương Tự sắp Ù rồi đúng không?"
Sương Tự thầm niệm hai lần "bên A là cha", cha của Thư Dương bây giờ chính là cha của cô.
Nghẹn họng nuốt ngược bài về "Không Ù."