⬅ Trước Tiếp ➡
"Đã bao lâu không gặp em rồi, tự mình chạy ra nước ngoài ở mấy năm, tốt nghiệp cũng không về, không nhớ mấy anh trai của em sao?"
Sương Tự không nể nang lắc đầu "Không nhớ."
"Con nhỏ vô lương tâm." Nhạc Tử Phong nói "Không nhớ bọn anh thì cũng phải nhớ anh trai em chứ."
Sương Tự cười trừ không nói gì.
Người đàn ông bên cạnh bưng ly rượu tới "Lại đây, em gái, để anh ôm một cái."
Bị Nhạc Tử Phong một tay đẩy ra "Cút cút cút. Mày là cái thá gì mà đòi ôm em gái tao? Lát nữa Thẩm duật qua đây đánh chết mày."
Ai cũng biết Thẩm duật nâng niu cô em gái này như thế nào, người kia cũng không giận "Mày cứ chờ đấy, có đánh thì cũng đánh mày trước."
Sương Tự mang bánh kem đến cạnh bàn, thấy trên đó đã bày bảy tám cái bánh kem, cái nào cũng lộng lẫy tinh xảo.
Chiếc bánh kem việt quất mousse cô mang đến trông quá giản dị so với chúng, giống như phòng bảo vệ ở khu biệt thự cao cấp vậy.
Đặt bánh kem xong đang muốn rời đi thì nghe thấy tiếng nói nhỏ.
"Chính là cô ta đó, trông chẳng ra gì..."
"Sao mà nhìn ra được, ai lại viết chữ vô liêm sỉ lên mặt chứ?"
"Trông cô ta có vẻ ngây thơ nhỉ..."
"Em mới ngây thơ ấy Cô ta tâm cơ thâm sâu lắm đấy, biết thân phận con riêng của mình ở nhà họ Tống không được chào đón, nên vẫn luôn ở lì nhà họ Thẩm, chộp lấy cơ hội là muốn bám lấy Thẩm duật không buông đấy."
Sương Tự coi như không nghe thấy, xoay người muốn rời đi, cô gái áo đỏ càng nói càng nhiềụ
"Anh trai với em gái mà ở cùng nhau, thật là ghê tởm."
"Á Thẩm duật nhìn không phải là loại người đó mà..."
"Em biết anh ta là loại người nào sao? Nếu không thì em nghĩ xem, anh ta làm gì mà lại mang một cô bé không thân thích gì về bên cạnh? Có thể là anh ta thích kiểu đó..."
Sương Tự mất mấy năm trời mới học được cách không để ý đến ánh mắt của người khác, nhưng lại không thể tha thứ cho việc họ dùng giọng điệu khinh bỉ và bỉ ổi đó để nói về Thẩm duật.
Cô xoay người lại, đi đến trước mặt cặp song sinh kia, lặng lẽ nhìn họ "Thích kiểu nào?”
Khuôn mặt đầy vẻ mỉa mai của người phụ nữ áo đỏ lúc này đã biến mất, thay vào đó là sự bối rối và xấu hổ. Không gì đáng xấu hổ hơn việc nói xấu sau lưng người khác lại bị bắt gặp và chất vấn thẳng mặt. Nhanh như chớp, cô ta đổi giọng, nở nụ cười thân thiện như thể hai người là chị em thân thiết "Sương Tự à, lâu lắm rồi không gặp. Cô không về lâu thế, chúng tôi nhớ cô lắm."
Đôi mắt và lông mày của Sương Tự vẫn dịu dàng và trong sáng, nhưng ánh mắt cô dành cho họ lại lạnh lùng "Nhớ tôi sao không nhắn tin? Hay các cô không có số của tôi?"
Người phụ nữ áo đỏ vội vàng che giấu sự lúng túng "Tôi tưởng cô đổi số rồi chứ."
"Nếu cô từng nhắn tin thì sẽ biết là tôi không đổi." Ánh mắt Sương Tự vẫn lạnh lùng, không chút khoan nhượng, "Lời cô vừa nói còn chưa dứt, sao không nói tiếp đi?"
Người phụ nữ áo đỏ ngượng ngùng "Tôi chỉ nghe người khác nói thôi..."
Chưa kịp dứt lời, Sương Tự đã bước tới, giơ tay tát mạnh vào mặt cô ta.
"Bốp " Một tiếng vang giòn tan.
Người phụ nữ áo đỏ không ngờ cô lại ra tay, ôm lấy mặt kêu thất thanh, vội vàng lắp bắp xin lỗi "Tôi xin lỗi Tôi lỡ lời, từ nay về sau tôi không dám nghe người ta đồn bậy nữa Cô Tống, xin cô đừng giận..."
Tống Sương Tự liếc nhìn người phụ nữ áo xanh, mặt cô ta tái mét, run rẩy nói "Tôi không nói gì hết, là do cô ta nói."
Tống Sương Tự lạnh lùng đáp "Nói xấu cũng phải có người hùa theo, lúc nãy cô phụ họa theo cô ta chẳng phải rất hăng say sao? Giờ lại muốn chối bỏ trách nhiệm à?"
Cô lại giơ tay lên, khiến hai người hoảng sợ rụt người lại.
⬅ Trước Tiếp ➡