⬅ Trước Tiếp ➡
Sương Tự nhíu mày "Điều kiện Thần Tinh đưa ra, gần như là tặng không cho các anh, mục đích là để kết nối với tập đoàn Vân Thuẫn. Dù sao dự án này là của Phi Tuyết, họ có được cũng không tốn tiền, hoàn toàn không có chi phí. Nhưng với Phi Tuyết thì khác, Phi Tuyết đã đầu tư rất nhiều tiền bạc và tâm huyết vào dự án này."
Nếu tặng không cho Vân Thuẫn, vậy hai năm qua chẳng phải là làm không công sao.
Sương Tự thử thương lượng với anh "Điều kiện có thể thảo luận thêm không..."
Chưa nói hết câu, khóe miệng Hạ Đình Châu khẽ nhếch lên một nụ cười đầy ý vị.
Chiếc áo sơ mi đen trên người anh mở hai cúc, nụ cười này khiến anh không giống tổng giám đốc tập đoàn, mà giống một công tử phong lưu ngỗ ngược.
Cây bút máy xoay vài vòng giữa ngón tay của Hạ Đình Châu, giọng điệu nhàn nhã như đang tán tỉnh
"Tiểu công chúa, em không có mặt mũi lớn như vậy đâụ"
Khi Sương Tự trở lại sảnh lớn, Trần Phái Nhiên vẫn chưa rời đi.
Cô ở trên đó gần bốn mươi phút, Trần Phái Nhiên cũng đợi gần bốn mươi phút.
Vừa thấy cửa thang máy mở, Trần Phái Nhiên lập tức quay ngoắt đầu lại.
Trần Phái Nhiên không phải người gốc Yến Thành, du học cũng là do nhà nước cử đi. Xuất thân từ một thành phố nhỏ, anh ta hoàn toàn không hiểu gì về giới thượng lưu ở đỉnh kim tự tháp của Yến Thành.
Những năm anh ta về nước, Sương Tự lại ra nước ngoài, nên anh ta không biết cô em khóa dưới của Thư Dương này thật ra có lai lịch không hề nhỏ.
Không chỉ là thiên kim tiểu thư nhà họ Tống, gia đình có người làm bộ trưởng bộ ngoại giao, mà còn là em gái nuôi của vị công tử nhà họ Thẩm kia nữa.
Tiểu Liêu nhanh như chớp chạy tới "Sao rồi, sao rồi?"
Sương Tự khẽ lắc đầu, mặt Tiểu Liêu lập tức ỉu xìụ
Trái tim đang lo lắng của Trần Phái Nhiên lại yên ổn trở về bụng. Còn tưởng cô giỏi giang lắm, hóa ra cũng chỉ có thế thôi.
Chỉnh lại cà vạt, anh ta nghênh ngang đi đến trước mặt Sương Tự, chắn đường hai người.
"Tôi đã nói với cô rồi, không có cửa đâu, còn cố đấm ăn xôi làm gì. Cô tưởng Hạ Đình Châu là người dễ dãi lắm sao? Cha cô có giỏi đến đâu, gặp người nhà họ Hạ cũng phải cúi đầu thôi."
Sương Tự rất ghét kiểu đàn ông lắm lời.
"Đàn ông mà lắm mồm quá có thể là do vấn đề về thận đấy. Thận hư, dương khí không đủ sẽ ảnh hưởng đến chức năng tim phổi, nên mới phải nói nhiều để hỗ trợ việc trao đổi khí. Anh đã đi bệnh viện kiểm tra chưa?"
Cô vẫn nói với tốc độ chậm rãi, một tràng dài nghe rất có lý, Trần Phái Nhiên theo bản năng sờ vào vị trí thận của mình. Rất nhanh sau đó mới nhận ra, mặt anh ta xanh mét.
"Tôi không chấp với loại người như cô. Cô về khuyên nhủ chị cô đi, có bệnh thì chữa cho đàng hoàng, đấu đá với tôi làm gì, cô ta đấu lại tôi chắc "
Sương Tự vốn định lát nữa mới nói kết quả cho Thư Dương, rồi xem có cách nào khác không.
Nhưng không ngờ Tiểu Liêu lại là cái loa.
Cô ấy bắt chước Trần Phái Nhiên quá giống, khiến Thư Dương tức giận bẻ đôi đôi đũa."Đợi tôi xuất viện, xem tôi có lột da anh ta ra băm thành miếng ăn gỏi không "
Thư Dương chia tay luôn theo chủ trương mọi người đều vui vẻ, đường ai nấy đi, hà cớ gì phải xé nhau tơi bời cho xấu mặt.
Trần Phái Nhiên là người đầu tiên khiến cô ấy phá lệ.
Tiểu Liêu căm phẫn "Lột Nhất định phải lột "
Ý chí chiến đấu của Thư Dương bùng cháy "Giúp tôi hỏi bác sĩ xem, hóa trị có thể làm nhanh hơn không, một ngày làm một lần được không, tôi muốn nhanh xuất viện."
Tiểu Liêu bật dậy ngay lập tức "Tôi đi ngay đây "
Sương Tự cạn lời "Ngồi xuống đi. Đấy là hóa trị chứ không phải spa, một ngày làm một lần thì Diêm Vương cũng phải bái phục hai người."
Tiểu Liêu "Ờ." Ngồi xuống.
⬅ Trước Tiếp ➡