⬅ Trước Tiếp ➡
 
Mới đi được vài bước, đột nhiên dừng lại.
 
Chợt, tất cả mọi người dừng bước, đồng loạt chỉnh sửa lại đầu tóc quần áo, đứng thẳng người, cung kính nhìn về phía cổng lớn.
 
Giây tiếp theo, một chiếc xe thể thao lóa mắt tiến vào…
 
“Cậu chủ!”
 
Mọi người đồng thanh chào, tỏ rõ người tới có thân phận cao quý tới mức nào.
 
Chiếc xe chậm rãi biến mất trước mắt mọi người.
 
“Này, cô còn đứng đây làm gì?” Bên tai vang lên tiếng quát khẽ mới khiến Niên Tiểu Mộ lấy lại tinh thần.
 
Nhìn thấy mình bị tụt lại phía sau, còn có vẻ mặt không kiên nhẫn của người bảo vệ đứng ở cửa, trong đầu cô lúc này toàn là sườn mặt quen thuộc của người ngồi trong chiếc xe kia…
 
Là cô hoa mắt rồi sao?
 
Cô lại nhìn thấy tên vô lại đã đụng phải cô ngày hôm qua trong biệt thự của nhà họ Dư!
 
Sảnh lớn của ngôi biệt thự xa hoa.
 
Quản gia nghiêm túc ngồi trước bàn, phỏng vấn vòng cuối cùng.
 
Bỗng nhiên, một giọng nói kinh ngạc vang lên, “Niên Tiểu Mộ, sao cô lại ở chỗ này?”
 
“…” Niên Tiểu Mộ ngẩng đầu, thấy rõ người trước mặt là ai, con ngươi co lại.
 
“Đừng nói với tôi là cô cũng đến đây phỏng vấn nhé?” Phương Chân Y khoanh tay trước ngực, ánh mắt lộ vẻ khinh thường, “Loại hộ lý gà mờ như cô có tư cách gì mà muốn chăm sóc cô chủ nhỏ cao quý của nhà họ Dư?”
 
“…” Niên Tiểu Mộ nghe cô ta nói vậy liền nhíu chặt mày lại.
 
Cô và Phương Chân Y là bạn học cùng một khóa hộ lý, chỉ có điều, cô vào học khi khóa học đã tiến hành được một nửa. Lúc ấy, Phương Chân Y là người học giỏi nhất lớp.
 
“Niên Tiểu Mộ, cô dựa vào cái gì mà đòi cạnh tranh với tôi?” Phương Chân Y ngạo mạn đi đến trước mặt cô, vênh mặt hất hàm.
 
Từ khi Niên Tiểu Mộ xuất hiện, danh hiệu hoa khôi của cô ta đã bị cô cướp mất.
 
Nhưng người phụ nữ này, ngoài vẻ ngoài xinh đẹp ra thì có điểm gì so sánh được với cô ta chứ?
 
“Quản gia, ông xem này, Phương Chân Y này không tồi, bằng cấp và kinh nghiệm đều là người ưu tú nhất trong số những người này…”
 
Nghe thấy người phỏng vấn nhắc đến tên mình, Phương Chân Y lập tức ngẩng đầu ưỡn ngực.
 
⬅ Trước Tiếp ➡