⬅ Trước Tiếp ➡
 
Đến khi hai người đi tới cửa phòng phẫu thuật, đèn phòng phẫu thuật vẫn còn đang sáng.
 
“Cậu chủ, áo của anh rách rồi, có cần đi thay cái khác không?” Trợ lý chỉ chiếc áo sơ mi đã bị đứt cúc trên người anh, cẩn thận hỏi dò.
 
Anh ta theo anh nhiều năm như vậy, đây là lần đầu tiên nhìn thấy dáng vẻ chật vật như thế của anh.
 
Chiếc sơ mi đứt mấy cúc liền, quần áo nhàu nhĩ, trên ống quần còn dính bánh kem…
 
Nhớ tới người phụ nữ dám bắt Dư Việt Hàn xin lỗi vừa rồi, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên lưng người trợ lý.
 
“Không cần.” Dư Việt Hàn lạnh lùng mở miệng, ánh mắt vẫn không rời khỏi phòng phẫu thuật.
 
Rất nhanh sau đó, đèn phòng phẫu thuật chợt tắt.
 
“Cô bé đã thoát khỏi nguy hiểm, giờ thuốc mê chưa tan, chắc phải một lúc nữa mới tỉnh được.” Bác sĩ tháo khẩu trang xuống, vui vẻ nói.
 
“Lại nói, cô bé này mạng lớn đấy. Thực ra, bệnh viện chúng tôi vừa hết nhóm máu B, may mà có người tốt bụng hiến máu cho cô bé, nhờ vậy chúng tôi mới cứu sống cô bé được.”
 
Lời bác sĩ nói khiến Dư Việt Hàn hơi nhíu mày lại, anh quay đầu nhìn về phía trợ lý ở bên cạnh.
 
Đây là ân nhân cứu mạng của con gái anh…
 
Trợ lý hiểu ý, vội vàng chạy tới phòng lấy máu.
 
Rất nhanh sau đó, anh ta trở lại, “Cậu chủ, hộ sĩ nói người hiến máu đã về rồi, mới vừa đi.”
 
“…” Mới vừa đi?
 
Ánh mắt Dư Việt Hàn chợt lóe, vừa định nói cái gì, lại thấy con gái được đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, lập tức cất bước tiến đến.
 

 
Niên Tiểu Mộ sững sờ tại chỗ một lúc lâu mới lấy lại tinh thần.
 
Nhìn lướt qua danh thiếp trong tay, hai má phồng lên vì tức giận, vừa định ném danh thiếp vào thùng rác, nghĩ nghĩ lại nhét vào trong túi.
 
Niên Tiểu Mộ xoay người đi vào trong thang máy.
 
Niên Tiểu Mộ đứng trước một văn phòng, không nói gì liền đẩy cửa đi vào, bày ra biểu tình đáng thương nhất.
 
“Bạn thân yêu, mình xin lỗi cậu, bánh sinh nhật của cậu bị người ta làm hỏng rồi, nhưng mà mình có thể lấy thân báo đáp…” Niên Tiểu Mộ còn chưa nói xong, một tờ giấy đã bay tới phía cô.
 
Cô theo bản năng giơ tay bắt lấy.
 
⬅ Trước Tiếp ➡