⬅ Trước Tiếp ➡
 
Một đôi mắt đen và sâu lạnh lùng nhìn cô.
 
Ánh mắt thâm thúy khiến người ta sợ hãi…
 
“Anh… Anh Hàn…” Niên Tiểu Mộ vừa thấy người trước mắt, cơ thể nháy mắt căng thẳng.
 
Theo bản năng muốn lùi về phía sau, lại quên trong tay còn ôm một đống đồ chơi to nhỏ.
 
Cô lảo đảo một cái, cả người hướng về phía trước, bổ nhào về phía Dư Việt Hàn!
 
“A…”
 
“Bịch!”
 
Đau đớn trong dự đoán không hề kéo tới.
 
Niên Tiểu Mộ mê mang mở mắt, cả người vẫn đang trong trạng thái mơ mơ hồ hồ, bên tai liền truyền đến một tiếng nói lạnh lẽo như muốn ăn thịt người.
 
“Đè đủ chưa?” Dư Hàn Việt nghiến răng nghiến lợi nói.
 
Niên Tiểu Mộ cúi đầu, mới phát hiện mình đang đè lên người khối băng nào đó, mà người nào đó, lúc này đang dùng ánh mắt khát máu nhìn cô chằm chằm!
 
“Tôi dậy ngay đây ạ!” Đầu óc của Niên Tiểu Mộ đã chết máy, cô chỉ theo bản năng mà muốn đứng dậy, nhưng vì quá sốt ruột, cô vội vàng chống tay lên liền nghe thấy tiếng hít vào của người đàn ông.
 
Lúc này mới phát hiện tay của mình đang chống lên ngực anh.
 
Vội vàng rụt tay về.
 
“Ngại quá, sờ nhầm.”
 
Dư Việt Hàn, “…”

Xấu hổ, giải thích không rõ
 
Ngay lúc Niên Tiểu Mộ đang bối rối bày ra vẻ mặt 囧, chuẩn bị đứng lên, chấm dứt màn xấu hổ này.
 
Giây tiếp theo, phía trên đầu cô lại xuất hiện một cái bóng nho nhỏ.
 
“Chị xinh đẹp, sao chị lại đè cha em vậy?” Giọng nói non nớt giống như sấm sét nổ ngay bên tai!
 
Niên Tiểu Mộ vừa ngẩng đầu, liền đối mặt với khuôn mặt đáng yêu của Tiểu Lục Lục.
 
Đôi mắt to chớp chớp, mờ mịt lại kinh ngạc nhìn bọn họ.
⬅ Trước Tiếp ➡