Cũng độ tuổi đó, lúc anh học năm nhất đại học đã từng điên cuồng yêu và theo đuổi một đàn chị cùng trường, sang năm thứ hai đại học bọn họ xảy ra quan hệ lúc đàn chị sắp tốt nghiệp. Đàn chị đã sinh ra Toàn Minh dưới sự nài nỉ của anh, nhưng cuối cùng người ấy vẫn vứt bỏ hai người bọn họ, cũng không hề gặp lại. Khóa chính quy năm ấy tốt nghiệp, anh mới có 21 tuổi, mà Toàn Minh đã 3 tuổi, anh không chọn làm công việc chuyên ngành ban đầu, mà dùng toàn bộ số tiền mình có để mở một hiệu sách nhỏ, bắt đầu sống cuộc sống dưỡng lão nhàn hạ trước thời hạn.
Toàn Minh lạnh lẽo “vâng” một tiếng sau đó lại dẩu môi lẩm bẩm: "Con không nói con muốn tìm bạn trai..."
"Nhưng chuyện tình cảm này ấy à, không phải con có thể phòng ngừa trước được." Nói đến đây, ánh mắt Chung Chấp như có như không dừng lại trên người cô, dường như ý tại ngôn ngoại.
Người nói vô tình, người nghe có ý, những lời này giống như một chiếc gai mềm đâm vào lòng Toàn Minh, cô giận dỗi quay đầu qua một bên, không muốn nói nhiều nữa: "Biết rồi. Con muốn đi ngủ."
Cô rất tùy hứng để lại một mình Chung Chấp thẫn thờ tại chỗ, bởi vì cô không muốn tiếp tục thảo luận đề tài tình yêu này, bởi với Toàn Minh mà nói, chuyện này chính là một nút chết.
Toàn Minh bất mãn rửa mặt về sau đó trở về phòng, cứ thế vô lực ngửa mặt ngã trên giường nhỏ.
Mỗi lần ở riêng với Chung Chấp, cô luôn cảm thấy kinh hồn bạt vía, trong lòng cực kỳ rối rắm, dù ánh mắt cô có bình thường hay nhiệt tình, Chung Chấp cũng là bách độc bất xâm, dùng cách bốn lạng đọ ngàn cân trả lời vấn đề của cô, mỗi lần đều ra giọng người lớn, giữ khoảng cách với cô.
Toàn Minh không biết liệu Chung Chấp có phát hiện ra chút nào không, cho nên điều này khiến cô có cảm giác rất không an toàn.
Nhưng sự dịu dàng xa cách này vẫn khiến cô chìm đắm.
Toàn Minh đang nghĩ ngợi thì có người gõ cửa một tiếng, cô bị dọa sợ tới lập tức xoay người đưa lưng về phía cửa, ra dáng như sắp đi ngủ.
Cánh cửa khép hờ, chỉ cần đẩy nhẹ là có thể đi vào. Chung Chấp thấy không có tiếng trả lời mình nên tự ý đi vào, đứng ở cửa khẽ gọi cô: "Toàn Toàn?"
Lúc đẩy cửa, cửa sổ thông gió, làn gió nhẹ phất rèm cửa màu nhạt lên, mờ mờ trong bóng đêm, giống như phủ lên một tầng lụa mỏng trên người cô thiếu nữ.
Toàn Minh cảm giác mép giường mình hơi lún xuống, hơi thở quen thuộc đến gần, sau đó một bàn tay duỗi tới, vén sợi tóc dính vào gò má do mồ hôi rịn ra của cô.
Cô cười tủm tỉm mở mắt ra, vừa nâng mắt đã thấy đường viền cằm góc cạnh của anh, Toàn Minh lanh tay lẹ mắt túm được cổ tay Chung Chấp, mặt tỏ vẻ biết rõ, nói với anh: "Muốn thừa lúc con ngủ làm gì thế?"
Chung Chấp không nhịn được mà bật cười, nhìn tóc cô kịp thời nhận sai: "Đúng, quầy rầy con nghỉ ngơi rồi. Vậy bây giờ ba đi đây."
Toàn Minh làm sao có thể bỏ qua cơ hội tốt thế này, cô kéo cổ tay Chung Chấp đến trước mặt mình, kéo anh nằm xuống mặt đối mặt với cô: "Tới cũng tới rồi, ngủ cùng con đi."