⬅ Trước Tiếp ➡
Đọc tieu thuyet ngon tinh dù thế giới có biến thiên thế nào thì đọc truyện ngôn tình vẫn là kho tàng tri thức cung cấp cho chúng ta kiến thức và vốn từ đa dạng. Đọc truyện ngôn tình càng nhiều, khả năng hành văn của bạn cũng sẽ trôi chảy. Nhờ lượng từ vựng phong phú trong sách mà vốn từ cũng được bổ sung đáng kể. Đây là kỳ vọng mà ha ha truyện mong muốn đen đến cho bạn.
Nụ cười đắc ý của Du Tích còn chưa kịp thu lại liền bị côn thịt không biết phân trần cắm vào trong miệng, cô điều chỉnh đôi môi của mình để bảo vệ hàm răng, sau khi phun ra nuốt vào hai lần, đầu lưỡi của Du Tích lướt qua mã mắt của người đàn ông, Lục Dư Thành hít vào một hơi rên rỉ ra tiếng, tay đang đỡ lấy thiếu nữ hơi dùng sức, muốn cô tới gần thêm một chút.
Du Tích cảm thấy khoang miệng mình ngày càng đau nhức, cô cố hết sức liếm láp qua lại, một tay cầm phần dư của côn thịt loát động, thỉnh thoảng mút chặt một chút, Lục Dư Thành nhắm mắt lại cảm thụ từng đợt khoái cảm, nhưng cắn răng chịu đựng không phóng thích chính mình.
Du Tích ngước mắt lên liếc nhìn đôi lông mày hơi nhíu của người đàn ông, nhận ra miệng mình sắp bãi công, cô tăng tốc dừng đầu lưỡi liếm, ở nơi nhạy cảm nhất của người đàn ông liếm láp qua lại.
Lục Dư Thành nhịn không được, Du Tích cảm nhận được côn thịt trong miệng có dấu hiệu run rẩy, cô ác liệt bóp chặt côn thịt ngăn chặn nó xuất tinh. Lục Dư Thành thở dốc nghiến răng nghiến lợi muốn nói gì đó lại phát hiện thiếu nữ lúc đầu mãnh liệt hút lúc sau bóp chặt tay lại, một lượng lớn tinh dịch tuôn ra, hắn há miệng thở hổn hển.
Sau khi phun ra chất lỏng trong miệng, Du Tích lấy khăn giấy lau miệng: "Cũng không tệ đúng không? Vui vẻ không haha?"
Trán Lục Dư Thành hiện lên gân xanh nhìn vẻ mặt đắc ý của Du Tích: "Tôi nghĩ em muốn giết tôi."
"Không thoải mái à?"
"Không."
Lục Dư Thành trừng mắt nhìn thiếu nữ đang cười như sơn tặc: "Đi súc miệng, ngủ." Hắn đi đến phòng tắm đứng trước vòi sen muốn tắm rửa.
Du Tích súc miệng xong chui vào chăn, nhìn về phía bóng dáng của Lục Dư Thành phản chiếu trong phòng tắm trong suốt: "Thành Thành, sao anh lại là bạn giường tốt như vậy?"
Tiếng nước dừng lại: "Đúng vậy, cho nên em hãy trân trọng đi."
Khi hắn vẫn còn muốn bình luận tiếp thì phát hiện Du Tích đã ngủ rồi. Lục Dư Thành ôm trán chấp nhận số phận của mình, đem cánh tay trắng nõn tinh tế của thiếu nữ nhét vào trong chăn, bản thân cũng nằm xuống.
"Tôi thật sự bại dưới tay em."
---
Lần đầu gặp mặt
7 giờ sáng Du Tích đúng giờ thức dậy, lông mi dài khẽ run, hô hấp nhẹ nhàng. Du Tích giống như một con hải cẩu nhỏ vặn vẹo cọ qua cọ lại, dùng sức thổi một hơi vào lỗ tai Lục Dư Thành, sau đó cắn cắn vành tai của hắn: “Mau đứng lên mau đứng lên!”
Lục Dư Thành là một cậu bé vừa mới rời giường rất dễ nổi nóng, hắn mở to đôi mắt nhẹ giọng cảnh cáo cô: “Để tôi ngủ một lát.”
Du Tích đột nhiên không kịp phòng ngừa bị nắm lấy hai chân đang lộn xộn, ngây người một giây, cô vươn bàn tay tội lỗi ra ...

⬅ Trước Tiếp ➡