Chương 15
"Tớ nói với gia đình mình là sẽ cố gắng thử thích cậu, nếu không được thì không được ép nữa. Tớ chưa từng nhận là bạn gái cậụ Chính cậu là người đi nói cho toàn trường và mọi người hai chúng ta quen nhaụ Tớ không phản đối cũng không thừa nhận. Đó là giữ thể diện cho cậụ" Khương Tình vô cùng thản nhiên lãnh khốc nói.
"Bao nhiêu năm rồi cậu vẫn không thể có chút tình cảm nào với tớ sao?". Khanh Long giọng đầy bất bắc dĩ.
Khương Tình gật nhẹ đầu, giọng ôn nhuận nhưng ý lạnh lan toả như băng tuyết
"Chưa từng Tớ thật sự chỉ xem cậu là bạn, là thanh mai trúc mã từ nhỏ lớn lên bên tớ."
Khanh Long im lặng không nói.
Hắn biết Khương Tình rất cố chấp, một khi đã quyết định chuyện gì phải suy nghĩ rất lâu mới đưa ra quyết định.
Khương Tình xoay người bỏ đi.
Cô không phải dạng người máu lạnh vô tình, nhưng thật sự cô đã nói với Khanh Long là mình cho Khanh Long một cơ hội, nhưng sau một năm mà bản thân vẫn không có cảm giác rung động yêu thích gì với Khanh Long.
Nhưng Khanh Long cố chấp biến mọi thứ xung quanh cô thành lẽ hiển hiên rằng cô phải là bạn gái hắn.
Cô chỉ thấy phiền hà nên im lặng.
Nếu không phải lỗi của Khanh Long thì có lẽ tại bản thân cô không có tình cảm đó, vậy nên để Khanh Long tự do tìm một đối tượng khác thì tốt hơn.
Hạ Nhi không phải là một người không để ý đến mọi chuyện xung quanh mình.
Ví như chuyện nữ sinh kế bên cô là một đứa nhiều chuyện chuyên tọc mạch, Lương Hạ.
Lương Hạ nổi tiếng là bà tám chuyện gì cũng nắm rõ, từng sự kiện hot nhất trường cô nàng đều biết đầu tiên.
Hạ Nhi cũng là bất đắc dĩ.
Lương Hạ là bạn thân của cô a.
Vì có một cô bạn như thế, Hạ Nhi cô cũng được hiểu biết lây những chuyện trên trời dưới đất mặc dù bản thân chưa từng phải đi nghe ngóng hay hỏi han ai câu nào.
"Cậu nghe tin gì chưa? Khương tỷ chia tay với Khanh Long rồi đó, tớ đã bảo mà, làm sao mà một người như Khương tỷ nhà tớ có thể đi thích cái tên mặt lúc nào cũng như hoa héo Khanh Long cơ chứ, Hạ Nhi cậu thấy có đúng không?".
Lương Hạ khua môi múa mép nói không ngừng.
Câu chuyện cứ phấn khích đến nỗi cô nàng bịa cả một đoạn đối thoại của Khương Tình phủ với Khanh Long như thế nào, rồi ôm mơ mộng Khương Tình nhìn thấy tấm chân tình của cô.
Hạ Nhi nhìn liền tỏ vẻ khinh bỉ, trong đầu lại nghĩ, cặp đôi người ta quen nhau hơn 1 năm, trước đó thì tình cảm tốt đến mười mấy năm, nào dễ mà chia tay như thế.
Mấy hôm nữa họ lại trở về với nhau, không chừng sẽ có đứa khóc thét, ôm đầu giậm chân cho mà xem.
Vừa nghĩ vừa khẽ trừng mắt nhìn Lương Hạ đang cười hí hửng.
Nhưng cô cũng cảm thấy Lương Hạ nói không sai. Với tính cách băng lãnh và khí chất kinh diễm của Khương Tình thì đúng là Khanh Long có vẻ không hợp lắm.
Hạ Nhi chống nhẹ cằm, cũng đã hơn 1 tuần kể từ cái ngày chạm mặt ở hành lang rồi.
Cô cũng trốn tránh đủ, nên giờ phải thoải mái mà ra ngoài hít thở tự do chứ.
Tiếng chuông reo báo hiệu giờ nghỉ trưa.
Hạ Nhi liền đứng dậy, mở túi rồi lấy sách ra vuốt nhẹ.
Cô quay đi trước ánh mắt ngỡ ngàng của Lương Hạ.
"Cậu lại đi tự kỉ đấy hả? Tớ luôn thấy lạ tại sao 2 tuần nay cậu cứ trốn trong xó xỉn này mà nói chuyện với tớ. Tưởng cậu bị tớ làm cho thay đổi rồi, Ôi dào ôi, trái tim tớ tan nát ra mất thôi." Lương Hạ vờ ôm trái tim nhỏ bé.
Hạ Nhi gõ cuốn sách lên đầu Lương Hà.
"Im lặng đi. Tớ chịu cậu tra tấn đủ rồi."
Hạ Nhi thản nhiên ôm cuốn sách chầm chậm bước ra cửa.