Sau một buổi sáng triền miên, khi Mộng Mộng tỉnh lại đã là buổi chiều. Trong phòng, các khách nhân đã sớm rời đi, mà nàng lại đang nằm trên giường trong phòng dành cho khách, trên người được đắp một chiếc chăn mỏng.
Nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trời đã ánh lên những tia sáng tươi đẹp, nàng từ trong mớ suy nghĩ hỗn loạn dần bình tĩnh trở lại, tuy rằng không biết buổi sáng hai vị “Khách nhân” ác liệt kia đã nói gì với lão quản gia, nhưng nàng mới chính là người bị hại, dù thế nào thì bọn họ cũng là kẻ sai trái.
Nhớ tới những hành động thân mật mà hai người kia đã làm với tai của mình, càng nghĩ càng khiến người cảm thấy thẹn thùng, chân Mộng Mộng không khỏi mềm nhũn ra.
Thật quá đáng khi phải trải qua loại khoái cả hủy thiên diệt địa như thế... ngay cả con thỏ tinh kiên cường nhất cũng không đời nào muốn trải qua thêm một lần nữa.
Nàng vén lên sợi tóc bên tai, gương mặt không biết từ khi nào đã hiện lên những rặng ửng hồng, ánh hoàng hôn chiếu vào làn da trắng tinh nõn màu sữa bò khiến người nhìn không nhịn được muốn cắn một ngụm.
Mộng Mộng quấn tạm chiếc khăn tắm từ hồi sáng chạy như bay về phòng và thay vào một bộ quần áo ngày thường. Sau đó nàng nhanh chóng chạy xuống lầu, thấy được lão quản gia đang tưới hoa trước hiên.
“Bác Văn...”
Nàng ngập ngừng muốn hỏi chuyện xảy ra hồi sáng, nhưng không biết nên bắt đầu từ đầu, đành ngập ngừng nhìn lão quản gia.
“Tiểu thư, người tỉnh rồi?”
Ngược lại, Lão quản lại gia phản ứng bình tĩnh ngoài dự đoán của nàng, thậm chí mang theo một chút bất đắc dĩ nói:
“Buổi sáng tôi nghe hai vị Nam Cung thiếu gia nói, cô đang ngủ trong phòng dành cho khách, bọn họ sợ quấy nhiễu cô, cho nên đã không kêu người rời giường.”
“Này, Nam Cung...”
Sau khi nghe được cái tên gia tộc này, sắc mặt của Mộng Mộng ngay lập tức trở nên tái nhợt, nàng không còn màng đến chuyện hai tên ác ma kia đã nói dối với quản gia.
Lão quản gia thấy bộ dáng Mộng Mộng như đi vào cõi thần tiên lại tiếp tục giải thích: “Cô có lẽ không biết, hai vị thiếu gia nhà Nam Cung là khách quý được lão gia mời đến xưởng rượu, vốn dĩ vị tiểu thiếu gia kia quần áo bị rượu đổ ra làm bẩn, muốn lên lầu đổi một bộ quần áo khác, nhưng thấy người đang ngủ ở bên trong nên vị tiểu thiếu gia kia đã cầm quần áo đến một gian phòng khách khác để thay.”
“Bọn họ kỳ thật...”
Mộng Mộng mím môi, lông mi rung nhẹ, cuối cùng nàng vẫn không hề đem chân tướng nói ra. Rốt cuộc, chuyện lúc sáng xảy ra thật hoang đường, ai mà tin được? Hơn nữa hai tên gia hỏa kia... cư nhiên là nam chính!
Mộng Mộng ủy khuất rũ mắt xuống trong lòng thầm nghĩ: Xong rồi, cùng nam chính của thế giới này đối nghịch nhất định sẽ phải chết, rốt cuộc bọn họ mới là trung tâm vận khí của thế giới này, là vương pháp, phép tắc, mà nàng vốn chỉ là một kẻ đáng thương bị ném vào thế giới này.
Buổi sáng bị hai người kia... sợ cũng hết cách đòi lại công bằng, có lẽ về sau chỉ có thể tìm cách trốn tránh bọn họ.
Thật chán ghét, nàng thật xui xẻo khi đụng phải hai tên ôn thần này. Nàng ngẫm lại, trong nguyên tác đã miêu tả bọn họ hình như là: anh em song sinh Nam Cung gia là thiên đạo chi tử, có được mỹ mạo cũng có được trí tuệ, khiến người khác phải cảm thấy hâm mộ. Nhưng dù có được quyền thế tài phú thì tâm của bọn hắn vẫn lạnh băng, không điều gì có thể khiến họ tan đi băng giá. Mà Phó Tiêu Du xuất hiện đã khiến cho bọn hắn có một chút thay đổi.
Phó Tiêu Du là nữ chính trong cốt truyện hơn nữa còn là giáo viên, nàng ta mang một vẻ đẹp thanh thuần cùng một thân hình quyến rũ. Nghĩ đến đây, Mộng Mộng bỗng nhiên có một niềm mong đợi mãnh liệt đối với ngày khai giảng.
Ông trời phù hộ, hy vọng vị nữ giáo viên đáng yêu nhanh nhanh cùng các nam chính ở bên nhau giống như cốt truyện, đừng để hai vị nam chính khủng bố kia đi gây tai họa cho người khác. Tuy rằng suy nghĩ như vậy có chút trái đạo đức, nhưng thỏ tinh không muốn giống như nguyên chủ rơi vào kết cục bi thảm, thi thể đều bị ném cho chó ăn.
Để giữ lại mạng nhỏ, nàng nhất định sẽ khẩn cầu trời cao phù hộ cho tình cảm cảm nam nữ chính một đường phát triển thuận lợi.
Nhưng tiểu mơ hồ lại không hề phát hiện, vận mệnh đã bất tri bất giác bị lệch hướng khỏi quỹ đạo.
Ít nhất, hai vị Nam Cung thiếu gia đột nhiên thay đổi khẩu vị đối với nữ sắc.