⬅ Trước
“Khụ khụ,” video đã bắt đầu quay, Mộng Mộng nhịn ý cười trên môi, “Được rồi, thử thách hôm nay chính là bạn trai sẽ làm gì khi thấy tôi khỏa thân trước mặt anh ấy, hãy cùng xem!”
Ở cửa của phòng sách, cô gái nhỏ hít một hơi thật sâu, nàng đem khăn tắm tháo ra vứt trên mặt đất, còn chếch cho camera nhìn thoáng qua.
“Giang Tuyết
– nàng xoay tròn tay nắm cửa, nhìn thấy chàng trai tóc đen quay lưng về phía nàng.
Không biết vì cái gì, trong mấy năm gần đây chiều cao của bạn trai lại tăng lên, trước kia còn bị gọi là “Thiếu niên” hiện giờ nhìn dáng người này của hắn thì đã không còn chút liên quan đến hai từ này.
“Mộng Mộng.” Hòa Giang Tuyết đặt quyển sách kinh tế học trên tay xuống, mỉm cười quay đầu lại nhìn nàng.
Làn da màu trắng mềm mại như sữa ở dưới ánh đèn giống như phát ra ánh sáng, trắng đến hắn nghĩ rằng mình đang gặp ảo giác.
“Giang Tuyết – nàng giơ điện thoại trên tay lên, có chút ngượng ngùng đá chân, khuỷu tay của nàng che lại cảnh đẹp trước ngực.
“...” Hòa Giang Tuyết nhìn thân thể trắng nõn của bạn gái trước mắt, hắn hạnh phúc đến đơ người.
Mà ở trong mắt Mộng Mộng, bạn trai nhìn chằm chằm nàng im lặng một lúc lâu, giống như gặp phải một vẫn đề nan giải.
Nàng có chút hốt hoảng, làm như này thật là không đúng lắm... Có phải hay không ám chỉ quá lộ liễu cho nên nàng giống như quá dâu đãng...
“Thôi, em đi đây!” Thỏ con có chút buồn bực, xấu hổ, nàng luốn cuống quyết định đi ra ngoài.
Không đợi nàng kịp xoay người bước đi, đất trời trước mặt đột nhiên đảo lộn một vòng, cơ thể liền bị một đôi tay rắn chắc ôm lên.
???
“A
– cứu mạng
” nàng dùng sức lực toàn thân để đánh đấm bạn trai, “Lưu manh mau thả em xuống!”
Hòa Giang Tuyết hôn hôn lên lỗ tai nhỏ của nàng, toàn thân nóng bừng muốn chết nói: “Mộng Mộng, mấy ngày để em cô đơn vắng vẻ, hôm nay anh bảo đảm sẽ bồi thường cho em.”
“Cái gì... A ha, đừng hôn lỗ tai... Còn liếm, anh là chó con hay sao?” Thỏ con bị hắn hôn đến chân tay bủn rủn, miễn cưỡng chống lại tập kích nhiệt tình của bạn trai.
“Ta là chó con, nhưng chỉ là chó nhỏ của một mình Mộng Mộng mà thôi.”
Đúng là một khi người đàn ông động tình thật sự không biết xấu hổ, bất cứ cái gì cũng có thể thốt ra được, “Làm chó con của em thoải mái một chút đi Mộng Mộng -
Mộng Mộng nhìn điện thoại bị rơi xõng xoài trên mặt đất, tức giận cắn bả vai của hắn: “Người xấu, điện thoại của em bị rơi hỏng rồi anh đến cho em!”
“Được được được, anh đền.” Đôi tay nghệ thuật của Hòa Giang Tuyết nhẹ nhàng bay múa trên cơ thể nàng, mang theo ngọn lửa tình dục nhen nhóm khắp cơ thể nàng.
“Ừm... Chậm một chút...” Mộng Mộng ngẩng cổ, hắn dùng tay nâng lên hai má nàng, đối diện với đôi mắt sạch sẽ trong sáng tràn ngập yêu thương của hắn, nàng hỏi “Làm sao vậy?”
“Mộng Mộng,” hắn nhìn chăm chú nàng, giống như đang nhìn ngắm, nâng niu món bảo bật mà hắn quý trọng nhất, cơ hồ là môi kề môi, hắn nỉ non nói.
“Anh muốn ở cùng với em cả đời này.”
Mộng Mộng nhịn không được nở nụ cười.
Giống như trong truyện cổ tích, hoàng từ từ trong hang ổ của con rồng độc ác cứu công chúa ra, từ đó họ cùng nhau sinh hoạt nắm tay sống hạnh phúc suốt cuộc đời.
Có lẽ đây là một cái kết tốt đẹp nhất rồi.
Nhưng vẫn còn một cái kết hoàn toàn khác. Mà khi đọc mọi người sẽ muốn quay ngược thời gian dừng lại đúng lúc.
Nên là mình xin được dừng lại ở đây, giữ lại kết cục cổ tích này.
Cảm ơn mọi người đã theo giỏi đến tận đây. Thật sự cảm ơn mọi người rất nhiều
⬅ Trước