Chiếc xe ô tô màu xám chạy băng băng trên đường, cô gái được bọc chiếc áo khoác màu trắng đang lấy khăn giấy và nước lọc nhẹ nhàng lau khô những đồ vật dơ bẩn trên cơ thể.
Sức lực của nàng đã được phục hồi một chút, nhưng là toàn thân lại trông rất thê thảm và nhếch nhác.
Hòa Giang Tuyết ngồi trên ghế lái nhìn nàng thông qua kính chiếu hậu trong xe, hắn thở dài một hơi: “Hiện giờ đi đến nhà của anh trước đã, anh giúp em rửa sạch sẽ.”
“Em...” Mộng Mộng hít hít vài hơi, giọng nói của nàng trầm lặng, “Xin lỗi anh, em đã gây nhiều rắc rối cho anh rồi.”
Giọng nói của Hòa Giang Tuyết nhẹ nhàng, giống như sự kích thích đến Mộng Mộng: “Em là bạn gái của anh, sao có thể xem là rắc rối được?”
Vừa nhắc lại chuyện này, bé thỏ con liền nghĩ đến ngày hôm trước chính mình nhẫn tâm nói lời “Chia tay” với hắn, xấu hổ đến muốn chui đầu xuống đất.
Chính nàng đã giấu hắn đi tìm hai kẻ xấu xa kia, đến cuối cùng hắn vẫn không màng tất cả để tới cứu nàng,
иха
va
“Chuyện của chú Phương, anh sẽ nhờ người tìm chứng cứ để điều tra một lần nữa, em đừng nôn nóng quá.” Tiếng nói của thiếu niên từ từ nhẹ nhàng khiến người nghe có cảm giác yên tâm, “Mộng Mộng, em mau ngủ một chút đi, tin tưởng anh, sẽ không có việc gì cả.”
Hốc mắt thỏ con hốc đỏ bừng, nàng ôm đầu gối “Vâng” trông rất ngoan.
Nàng cũng quá mệt mỏi rồi, từ tối hôm qua đến bây giờ nàng chưa nghỉ ngơi gì cả, tâm trạng của nàng vẫn luôn trong trạng thái dày vò và hoảng loạn, hiện giờ nàng cũng có thể yên tâm ngủ trong hơi thở quen thuộc tin cậy rồi.
Hòa Giang Tuyết đợi cho nàng ngủ say liền bấm một dãy số gọi điện thoại.
“Con đây mẹ à, con có một chuyện muốn nói với mẹ...”
Thời điểm Mộng Mộng tỉnh lại nàng có cảm giác chính mình bị một vật mềm mại nhẹ nhàng lau qua cơ thể, trong không khí tràn ngập mùi cỏ xanh mà nàng yêu thích, độ ấm trong nhà cũng thật ấm áp.
Vật mềm mại kia đi qua cổ của nàng, đến xương quai xanh thì tạm dừng một lát, sau đó lại tiếp tục đi xuống dưới, bao phủ lấy bộ ngực của nàng và nhẹ nhàng xoa nắn.
Bởi vì lực độ khi vật ấy lướt qua bầu ngực quá thoải mái khiến cho nàng không nhịn được nhỏ giọng khẽ rên rỉ một
chút.
Cánh tay đang giúp nàng chà lau cơ thể nghe thấy vậy lập tức dừng lại.
“Mộng Mộng, em tỉnh rồi à?” Là âm thanh sạch sẽ, trong sáng của chàng trai mà nàng quen thuộc, giờ phút giọng nói ấy hơi trầm, ẩn chứa một chút dục vọng.
Thỏ con hé mở đôi mắt, lông mi của nàng cong vút rủ xuống che khuất con ngươi chứa hơi nước mông lung.
“Giang Tuyết ” giọng nói của nàng nho nhỏ, mềm mại gọi hắn.
“Anh đang giúp em rửa sạch những đồ vật bám trên người...Chàng trai tuy rằng có chút xấu hổ nhưng hắn vẫn sờ sờ đầu nàng, rồi dịu dàng giải thích, “Người giúp việc nhà anh đã tan tầm về nhà, nếu như em không muốn anh giúp em rửa sạch thì anh sẽ gọi bà ấy quay lại đây
“Không cần!” Đối bạn trai danh chính ngôn thuận, hơn nữa lại là người mà nàng thích thì Mộng Mộng cũng sẽ không khách khí với hắn, “Mau giúp em với, em khó chịu quá...”
Giang Tuyết nhìn trên thân thể nõn nà mịn màng của nàng dày đặc những vết bầm xanh tím, tưởng tượng đến bộ dạng của nàng khi bị hai người kia cưỡng hiếp, hắn không nhịn được vươn hai tay ra đem cả người nàng cách lớp đệm chăn ôm vào trong lòng ngực, đương lúc nàng còn đang sững sờ hắn nhẹ nhàng hôn lên mí mắt của nàng: “Anh xin lỗi.”
“Giang Tuyết...” Mộng Mộng cảm thấy người phải nói lời xin lỗi là nàng mới đúng, chính nàng đã lừa hắn chia tay sau đó ngủ với người khác, đúng là hành vi của cặn bã.
“Xin lỗi em, chắc hẳn em rất vất vả đúng không?” Hắn vừa nói vừa hôn lên tại của nàng, nụ hôn không mang theo tình dục mà chỉ có vô vàn thương xót, “Là anh vô dụng, không khiến cho em cảm thấy an toàn cho nên em mới không nói cho anh những chuyện này.”
“Anh đúng là một người bạn trai tôi.”
“Mộng Mộng, tha thứ cho anh, về sau anh sẽ không bao giờ làm cho em phải khóc nữa.”
Thỏ con nắm lấy cánh tay của hắn, nàng ngước mắt lên nhìn đôi mắt sạch sẽ chứa đầy ân hận tự trách kia, giống như là bị mê hoặc, nàng ngửa đầu hôn nhẹ lên khóe mắt hắn.
Nàng rất thích... Rất thích đôi mắt này... Đây chắc hẳn là đồ vật đẹp nhất trên thế giới.
Nếu có thể móc nó ra đem đi thì tốt biết bao.
Thỏ tinh tham lam nghĩ thầm.
Lần đầu tiên cảm nhận được sự chủ động từ Mộng Mộng, sự bình tĩnh của Hòa Giang Tuyết bị nàng làm cho rối loạn giống như gợn sóng trên hồ nước tĩnh lặng, hắn nhịn không được tìm kiếm bờ môi của nàng, cánh môi mềm mại hơi hé mở giống như đang mời gọi hắn đánh dấu lên đó.
Thời điểm hắn đáp lại nụ hôn của Mộng Mộng, nàng hơi choáng váng nhưng rất nhanh liền phản ứng lại, chủ động ôm cổ hắn, sung sướng đáp trả.
Trái tim hai người đều có chứa tình yêu dành cho đối phương, luôn dễ dàng lau súng cướp cò.
Lần đầu tiên Mộng Mộng cảm nhận được ham muốn tình dục nồng đậm từ trên người Hòa Giang Tuyết, nhưng là người đối diện rất nhanh liền làm gián đoạn nụ hôn này, hắn chỉ ôm nàng, càng ngày càng chặt, ngay cả khi cách một lớp chăn nàng cũng có thể cảm nhận được cậu nhỏ của hắn đang cứng rắn, nóng hổi.
“Giang Tuyết – anh có muốn không?” Giọng nói nàng mềm nhẹ như đang thôi miên mời gọi hắn.
Nếu là làm chuyện đó cùng với bạn trai thì thỏ con cảm thấy nàng sẽ không cự tuyệt hắn.