Cô gái ngồi xổm xuống ôm đầu gối gục mặt vào vòng tay mình, hiện tại tràn đầy tự trách, ảo não, đôi mắt mờ mịt sương mù tựa như sắp khóc.
Nhưng lúc này, điện thoại lại có một tin nhắn mới gửi đến, vẫn là tin nhắn từ Nam Cung Diệu gửi đến.
( đúng rồi, nếu đêm nay em không thể đến, sáng mai phó chủ tịch công ty em sẽ cầm theo bằng chứng đến cục cảnh sát để vạch trần hành vi phạm tội của ông Phương)
Còn đính kèm hình ảnh một chồng tài liệu có chữ ký của Phương Nghị Thanh.
Mặc dù Mộng Mộng là một người mới trong lĩnh vực kinh doanh, nhưng cũng đại khái hiểu được những tài liệu này phải là bằng chứng rất quan trọng, chỉ cần chúng được giao nộp tới cục cảnh sát thì dù cha nàng là người trong sạch cũng có thể bị hãm hại thành đen, thậm chí còn có thể bị tống vào tù.
Nàng hít thở sâu một vài hơi, cố gắng kìm lại những giọt nước mắt đang trực trào trong mắt.
Không phải chỉ để gặp nhau thôi sao?
Không sao đâu, nàng có thể làm được.
Nàng không thể để cha ở tuổi này còn bị tạt nước bẩn, trên lưng mang ô danh là tội phạm kinh tế.
Khi Hòa Giang Tuyết đến trước cửa nhà Mộng Mộng, đợi anh ta là một cô gái với vẻ mặt bình tĩnh đến không ngờ.
"Mộng Mộng," đôi lông mày đẹp đẻ khẽ cau lại, mang theo một tia khó hiểu, "Chú ... chú bây giờ tình hình thế nào
rồi?"
"Giang Tuyết ."
Cô gái nhỏ trong lòng chật vật, nhưng trên mặt lại cố gắng không để lộ ra cảm xúc thật, "Cha em bị cáo buộc tội cho vay nặng lãi, hiện tại cảnh sát đã đưa ông ấy đi điều tra."
Phản ứng đầu tiên của Hòa Giang Tuyết là quan sát trạng thái của nàng, sợ nàng suy sụp tâm tình:
“Chú không phải loại người như vậy, không sao cả, đừng sợ, sáng mai chúng ta đến đồn cảnh sát xem thử một chút xem tình hình thế nào?"
Mộng Mộng thực sự muốn nhào vào vòng tay hắn vừa khóc vừa kể lể với hắn, nhưng nàng phải nhịn xuống: "Vâng, em biết, nhưng cha em là bị người khác hãm hại."
"Pháp luật luôn công bằng. Cho dù có bị hãm hại cũng có thể tìm cách chứng minh vô tội" Hòa Giang Tuyết vươn tay muốn ôm ai đó vào lòng an ủi nàng, "Chú sẽ không sao đâu."
Mộng Mộng theo bản năng mà tránh đi cánh tay đang vươn về phía mình.
Hòa Giang Tuyết nhất thời sửng sờ.
Hắn cùng Mộng Mộng bất quá chỉ mới xác nhận mối quan hệ được vài ngày, lúc này hắn không thể hiểu được tâm ý của đối phương nên chỉ có thể nhìn nàng bằng ánh mắt nghi hoặc.
Mộng Mộng tuyệt vọng trong lòng liều mạng hét lên "Em xin lỗi", nhưng khi nghĩ đến những chuyện lát nữa mình sẽ phải làm, nàng liền cảm thấy trong lòng một mảng lạnh lẽo.
"Giang Tuyết ... Em ..."
Nàng nhắm mắt lại, cố gắng nói với đối phương bằng giọng điệu tự nhiên nhất, "Em cảm thấy, có lẽ em còn rất non nớt trong nhiều chuyện.”
Chàng trai nghiêng đầu nhìn cô chằm chằm, ánh mắt tập trung dịu dàng mà nóng bỏng.
“Không sao cả, em như thế này thật đáng yêu.” Thậm chí hắn còn vô thức khen nàng một câu.
Mộng Mộng trong lòng thật khó chịu, nàng ở bên Hòa Giang Tuyết không được bao lâu, lẽ ra phải có những buổi hẹn hò ngọt ngào, tại sao tình huống lại trở nên bi thảm như vậy?
"Không cần khen em"
"Em có thể " cuối cùng nàng nghiến răng nói, "Đối với quan hệ của chúng ta, em cảm thấy mình còn quá non nớt."
Lông mày của chàng trai càng nhíu chặt hơn: "Em nói gì?"
“Bây giờ chúng ta là quan hệ nam nữ yêu nhau sao?” Giọng của Mộng Mộng càng ngày càng nhỏ, “Em nghĩ rằng... Em chưa quen...”
“Về sau sẽ quen.”
Hòa Giang Tuyết càng nghe càng cảm thấy không đúng, thậm chí tiến tới gần nàng, “Em hiện tại làm sao vậy? Nếu em đang mệt, cần nghỉ ngơi không?” Hắn đã có ý định tìm công an ở tỉnh, nhờ vả chú hắn đến giải quyết vấn đề này.
Nhưng lúc này hắn đối xử với Mộng Mộng càng tốt lại làm tâm lý của nàng càng không thể giữ được bình tĩnh.
"Tình hình của cha em bây giờ - Em cảm thấy..." Mộng Mộng chỉ có thể chọn cách dao sắc chặt đay rối, "Em không có tâm trạng để nghĩ về những thứ khác, bao gồm cả tình cảm của chúng ta."
Tha thứ cho con thỏ ngốc nghếch này, trực giác mách bảo nàng tối nay đi gặp cặp song sinh ác ma kia, nhất định sẽ bước vào địa ngục, cho nên nàng không muốn Giang Tuyết đi cùng mình trong vũng nước đục này.
Đặc biệt, Mộng Mộng không muốn bị người đàn ông khác sỉ nhục khi còn mang thân phận bạn gái của Hòa Giang Tuyết.
Nàng mong người mình thích vĩnh viễn sạch sẽ, không dính bụi trần.
Đương nhiên, chuyện này Hòa Giang Tuyết tuyệt đối không thể hiểu được.
Không người đàn ông nào chấp nhận việc bạn gái mình vừa tỏ tình thành công bỗng trở mặt, nói rằng không muốn tình cảm này nữa.
“Chuyện của Phương tổng và chuyện của chúng ta là hai chuyện khác nhau,” hắn nói ra lỗ hổng logic của nàng, “Mộng Mộng, em đang nói dối anh.”
"Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Mộng Mộng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt như thể phát sáng vẫn đẹp như cũ trong bóng đêm, trái tim nàng chúng xuống tựa hồ rơi xuống đáy.
Càng tuyệt vọng, nàng lại càng bình tĩnh.
"Thật sự không có việc gì," thỏ con thật sự là muốn cướp mạng người mà, thậm chí nàng còn lộ ra vẻ ngây thơ, biểu tình mờ mịt, "Giang Tuyết, em xin lỗi, vừa rồi đầu óc em có hơi loạng."
Thật xin lỗi.
"Cảm ơn anh nhận được điện thoại liền chạy đến bên cạnh em, em thật sự rất vui."
Thật xin lỗi.
"Cục cảnh sát bên kia để anh xử lý, ngày mai em còn phải đi học, đừng chậm trễ."
Thật xin lỗi, Hòa Giang Tuyết.
Thỏ con phát huy hết khả năng diễn xuất của mình, nhìn người mình thích gằn từng chữ một nói: "Anh về trước đi, để em một mình bình tĩnh một chút, được không?"
Chàng trai cảm thấy có điều gì đó không thích hợp, nhưng hắn không có cách trước sự kiên định của nàng.
Chính vì càng ngày càng yêu, nên hắn mới không có biện pháp từ chối mọi yêu cầu của nàng.
Hòa Giang Tuyết khẽ thở dài, cuối cùng hắn chỉ có thể dung túng nàng trả lời: "Vậy thì em phải nghỉ ngơi thật tốt, đợi ngày mai anh qua."