⬅ Trước Tiếp ➡
Chúng ta trở về bằng tàu điện ngầm hay xe buýt?” Một lúc lâu sau, Mộng Mộng vẫn không thấy chàng trai nói lời nào, quay người lại, kề sát trước mặt anh, “Này... Hòa Giang Tuyết, sao lại không trả lời em?"
Nàng nghiêng đầu nhìn chằm chằm, ánh mắt vừa ngây thơ vừa nghi hoặc.
Nhưng hành động kế tiếp của đối phương mới dọa nàng nhảy dựng lên.
Chỉ thấy thiếu niên đưa tay ra, đầu ngón tay khẽ chạm nhẹ vào má cô gái, vén một lọn tóc ra sau tai nàng.
Bởi vì những động tác nhẹ nhàng của hắn, Mộng Mộng tự nhiên không cảm thấy bị xúc phạm.
“Anh đang nghĩ, có lẽ anh không được ổn cho lắm.” Giọng hắn vẫn trong trẻo lạnh lùng, nhưng lúc này càng thêm bất lực.
Mộng Mộng trong nháy mắt bối rối, hoàn toàn không hiểu Hòa Giang Tuyết đang nói cái gì.
Nhưng chính là ánh mắt ngây thơ đó lại là vũ khí sát thương khiến Hòa Giang Tuyết không thể không tước vũ khí và đầu hàng.
Hắn khẽ thở dài, ôm lấy ót nàng, tiến lại gần.
Một giây trước khi môi hắn chạm vào nàng, Mộng Mộng nghe thấy giọng hắn hỏi nhỏ
"Có thể không?"
Cô gái nhỏ lúc này đã bị hương thơm cỏ cây sạch sẽ từ cơ thể đối phương bắt lấy, đầu óc "ong ong" như sắp nổ tung.
Có ý tứ gì?
Là thích sao?
Hắn cũng thích nàng sao?
Trong lòng nàng muốn khóc, một chàng trai hoàn hảo và lịch lãm như vậy thực sự đã thích nàng, nếu trước kia nàng không hặp hai tên cầm thú kia thì mọi chuyện đã hoàn hảo biết bao!
Tại sao cố tình lại là bây giờ!
“Nếu em không trả lời chính là cam chịu
Người thanh niên đang kề sát gần như thì thầm vào môi cô, tiếng nói khàn khàn mà lại ôn nhu thật giống như là thuốc độc mê hoặc lòng người, khiến người phải trầm luân.
Mộng Mộng, với ý chí và tinh thần yếu ớt của thỏ con này, thực sự không có sức phản kháng với mẫu người lý tưởng mà nàng thích.
Nàng lựa chọn trầm luân.
Một nụ hôn ấm áp với hương bạc hà mát lạnh thoải mái đặt xuống môi nàng, còn có hơi thở nóng hổi từ hít thở nhẹ nhàng của chàng trai khiến làn da nàng run lên khi cảm nhận được hơi nóng.
Rõ ràng chỉ là một cái chạm môi nhưng lại khiến thiếu nữ cảm giác như sắp bị tan chảy.
Mong muốn rực lửa lúc này là muốn cùng hắn trao đổi mật dịch và cảm thụ hơi thở dục vọng của hắn quét qua toàn thân nàng.
"Um ... um ..."
Cô gái rên lên một tiếng ngọt ngào, sức hấp dẫn quyến rũ trong vô thức lộ ra, khiến cho ánh mắt của người thiếu niên trước mặt càng thêm thâm trầm, ôm lấy gáy cô vào lòng bàn tay không thể không dùng thêm lực.
Nàng vươn đầu lưỡi nhỏ xíu của mình ra, đảo khách thành chủ mà liếm vào khoảng trống giữa môi hắn để đáp lại, vô tình làm lay động trái tim của đối phương.
Nếu một trong hai cặp song sinh thấy được cảnh này, có lẽ họ sẽ tức giận đến choáng váng.
Cô gái này thực sự đang "học đi đôi với hành", mang tất cả kỹ năng hôn mà bọn hắn đã dạy cho nàng áp dụng thực tế nhưng là với một người đàn ông khác.
Hòa Giang Tuyết, người lần đầu tiên hôn môi một cô gái, cảm thấy cơ thể bắt đầu nóng lên, từng tế bào đều sôi sục vì loại hormone chưa từng có này.
Xuất phát từ bản năng đàn ông, hắn ngậm lấy chiếc lưỡi thơm tho nghịch ngợm của thiếu nữ, biến phòng thủ thành tấn công, không cần chỉ dạy cũng hiểu cách mở ra đôi môi của thiếu nữ, rồi mỗi lưỡi day dưa cùng đối phương nhảy múa.
Dần dần, Mộng Mộng cảm thấy hơi khó thở, nàng đặt tay lên vai thiếu niên, ôm chặt trong chốc lát rồi lại đẩy ra, nhưng nàng không thể cưỡng lại sự chiếm đoạt nhẹ nhàng của chàng trai mà đã tìm thấy sự ngọt ngào vui thích
Hai cơ thể trẻ trung nóng lên, dần dần dán sát vào nhau...
⬅ Trước Tiếp ➡