Gần đây Mộng Mộng tạm thời học ở nhà, vì chuẩn bị nộp đơn xin học tại một trường trung học ở nước ngoài.
Cha Phương đã sắp xếp vài nữ trợ lý giúp đỡ Mộng Mộng nộp đơn xin nhập học vào trường trung học tư thục ở đất nước M, và các tài liệu ứng dụng học tập cũng đã được chuẩn bị sẵn tất cả để trên bàn nàng.
Nhưng trước hết, Mộng Mộng phải chuẩn bị cho kỳ thi TOEFL và SSAT, vì vậy cha nàng đã đặc biệt thuê một gia sư tiếng Anh cho con gái của mình được đào tạo ở nước ngoài.
Ban ngày, cha Phương ở công ty lên chiến lược, bày mưu lập kế, cẩn thận lên kế hoạch lại dự án lúc đầu hợp tác với Tập đoàn Nam Cung và lấp lỗ hổng tài chính. Trong lúc đó, Mộng Mộng ở nhà nghiền ngẫm tài liệu tiếng Anh của nàng. Cả hai cha con đều trở thành những người bận rộn.
Nói đến tình hình ở công ty, gần đây cha Phương có chút hốt hoảng, có thể là do hai tên tiểu tử thúi kia giở trò quỷ, ông luôn cảm thấy việc giao tiếp cùng hội đồng quản trị xảy ra chút vấn đề, đặc biệt là với các cổ đông lớn nắm cổ phần, ý kiến luôn luôn mâu thuẫn.
Công ty cốt lõi của tập đoàn Phương thị là công ty bất động sản, là một công ty niêm yết, tỷ lệ biến động giá cổ phiếu trên thị trường chứng khoán luôn chìm nổi theo thị trường. Nếu như thế thì thật tốt, gần đây do chính sách thắt chặt, thị trường rộng dần thu hẹp lại, giá cổ phiếu từ trên cao lao xuống như tàu lượn siêu tốc. Phương Nghị Thanh là người đã trải qua nhiều chuyện, nhưng dù vậy, khi chứng kiến
giá cổ phiếu của công ty bốc hơi hàng trăm triệu chỉ sau một đêm cũng thật không khỏi đau lòng.
Mộng Mộng không giỏi kinh doanh nên đối với những biến động của công ty trên thị trường cũng không biết phải làm thế nào, chỉ có thể thấy cha Phương của nàng ngày càng về nhà muộn hơn, về sau ông còn ở lại công ty qua đêm, không về nhà.
Hôm nay là ngày học thêm đầu tiên, Mộng Mộng ở đại sảnh dọn bàn ghế, sắp xếp sẵn sàng chào đón gia sư đến.
Nghe nói vị gia sư này ở trường học là một học sinh siêu cấp xuất sắc, quanh năm đứng nhất khối, có bao nhiêu người muốn mời cũng không thể mời được. Nếu không phải lương dạy thêm cho Mộng Mộng đặc biệt cao hơn giá trung bình trên thị trường, thì hắn sẽ không thèm liếc mắt tới.
Hơn nữa, vị gia sư này cũng cần kiểm tra chất lượng học sinh, nếu chất lượng học sinh quá thấp thì có thể hắn sẽ từ chối dạy.
Mộng Mộng nghe vậy thầm nghĩ trong lòng, gia sư mà kiêu ngạo như vậy, nếu trực tiếp tham gia cuộc thi học thuật để lấy học bổng không phải tốt hơn sao?
Nhưng cha Phương nghe xong kiên quyết mời “ông thầy” này cho nàng, ông cho rằng, muốn mời người thì phải mời người giỏi nhất, giá cả và tính tình của gia sư thế nào không quan trọng.
Thú vị chính là, họ của gia sư là "Hòa", Mộng Mộng thật sự rất hứng thú đoán mò rằng người đó có thể nào là Hòa Giang Tuyết hay không?
Tuy nhiên, lúc trước đã từng nghe Lâm Nhạc Vận có chào hỏi qua gia đình Hòa Giang Tuyết. Cha xuất thân từ một gia đình tài năng về âm nhạc, là một bậc thầy violin hàng đầu của Trung Quốc, còn mẹ là con gái của nữ nhạc trưởng dàn giao hưởng đầu tiên của Trung Quốc. Hai nhạc sĩ tài năng hơn người này kết hợp với nhau sinh ra một người con trai có chỉ số IQ siêu cao nhưng lại không hề có năng khiếu âm nhạc. Nghĩ đến gia thế quyền quý và điều kiện vượt trội của Hòa Giang Tuyết, Mộng Mộng cảm thấy đối phương sẽ không "sa cơ" đến mức đi làm gia sư để kiếm tiền.
Thật nhanh chuông cửa liền vang lên, dì giúp việc nhà đã mở cửa, dẫn người vào.
“Chào cậu, cậu là gia sư Hòa phải không?” Dì giúp việc chào hỏi nói.
“Vâng, chào dì.” Giọng nam trả lời nhẹ như mưa phùn, mang theo vẻ tự tin chỉ có ở người trẻ tuổi.
Mộng Mộng đứng dậy ngay khi nghe thấy giọng nói quen thuộc này liền “Cạch” đứng lên, “Lọc cọc” chạy ra hành lang để nhìn người thanh niên đang đứng ở lối vào -
“Hòa Giang Tuyết!” đôi mắt nàng mở lớn, gần như là không thể tưởng tượng nổi, “Sao có thể là anh?”
Người tới triều mến nhìn nàng gật đầu thăm hỏi, đôi mắt đẹp lạnh lùng, đôi môi mỏng khẽ nhếch, khiến khuôn mặt mềm mại hơn một chút. Hắn không trả lời trực tiếp cho nàng mà thay vào đó, hỏi ngược lại: "Lần trước anh có nghe em nói sẽ ra nước ngoài, nhưng đến giờ vẫn chưa thấy em làm gì, mọi chuyện thuận lợi chứ?"
Mộng Mộng gật đầu như gà mổ thóc: "Rất tốt, chỉ cần tháng sau thi đậu là được."
“Vậy thì giao cho anh.”
Người thanh niên gật gật đầu, mái tóc đen xõa trên cổ như mực vẩy trên bạch ngọc, vô cùng tuyệt đẹp.
"Chờ một chút," Mộng Mộng vẫn không thể tin được, "Anh... làm thế nào mà anh biết được – em đang cần một gia su?"
Hòa Giang Tuyết suy nghĩ một chút, cũng chỉ nói hai chữ: "Duyên phận."
Thỏ con nghi ngờ nhìn chằm chằm hắn: "Làm sao có chuyện trùng hợp như vậy?"
Trên đời này vốn không tồn tại thứ vô cớ gọi là duyên phận.
Hòa Giang Tuyết trìu mến nhìn nàng nở nụ cười nhàn nhạt với cô, vươn tay xoa mái tóc dài bóng loáng đang xõa xuống của nàng: "Không có nhiều thời gian, chúng ta bắt đầu học thôi."
Mộng Mộng bị phớt lờ câu hỏi nên bực mình, nhưng người đối phương không muốn nói nên cô chỉ có thể thuận theo.
Vậy rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra đây?