⬅ Trước Tiếp ➡
"Đều là lỗi của cha. Lúc đó, chỉ muốn dẫn con theo tới bữa tiệc để con quen biết thêm nhiều bạn, không ngờ hai tên nhãi ranh chết tiệt kia đã sớm có ý xấu!"
Phương Nghị Thanh nhìn thần sắc tái nhợt buồn bực không vui của con gái lại vô cùng tự trách.
Mộng Mộng nhìn cha nàng, ánh mắt sâu thẳm mang theo thật nhiều ưu sầu.
Sao số hai cha con nàng lại khổ sở như vậy.
“Ba ba, hay là người mang con đi du học được không?” Sau khi nghĩ tới nghĩ lui, Mộng Mộng chỉ nghĩ đến một hướng giải quyết như vậy, chúng ta bán một ít của cải tài sản trong nhà lấy tiền mặt, ở nước ngoài mua một một căn nhà nhỏ, đừng bao giờ trở lại đây nữa.”
Nàng cùng cha Phương sẽ đi thật xa, không tin bọn hắn có thể tìm thấy.
Cha Phương mỉm cười, có chút không để bụng:"Đương nhiên có thể ra nước ngoài nếu muốn, nhưng không cần sợ hai tên tiểu tử kia như vậy, bọn hắn không đấu nổi ba ba con, đừng lo lắng."
Nếu Mộng Mộng không từng thấy qua, có thể nàng đã bị thuyết phục bởi khí thế hăng hái của cha Phương.
“Cha, chúng ta...” Mộng Mộng túm chặt ống tay áo của ông, “Chúng ta nghĩ cho mình một đường lui, nhiều phần bảo đảm hơn, không tốt sao?”
"Này," cha Phương sờ sờ đầu con gái, "nếu con muốn mua nhà, hai ngày nay cha sẽ tìm người thu xếp. Con cũng nên xem trước con muốn học trường trung học quốc tế nào? Về phần cha bên này, con không cần lo lắng, cha sẽ xử lý tốt."
Cha nàng thật là ! Mộng Mộng lo lắng gần chết. Cha Phương còn chưa biết nhiều về vầng hào quang của nhân vật chính. Đương nhiên, ông sẽ không từ bỏ công ty mà ông đã phấn đấu làm việc hơn nửa đời người, cũng không cảm thấy bản thân sẽ bị đánh bại bởi hai thằng nhóc tóc vàng chưa cai sữa.
Bất quá sau trận chiến hòa nhau. Người đi trên đường của ngươi, ta sẽ băng qua cây cầu của ta.
Kiến thức và kinh nghiệm của Phương Nghị Thanh đều lão luyện, nhưng không may, ông lại gặp phải cặp song sinh yêu nghiệt nhà Nam Cung.
Vào một ngày sau khi hoàn thành các thủ tục và rời khỏi trường học, Mộng Mộng đến lớp chuyên A để gặp Hoà Giang Tuyết.
Chàng trai có mái tóc đen, đôi mắt đen, hàng lông mày rõ ràng, nét mặt ôn hòa, nụ cười như gió thoảng trên khóe môi, đẹp như tranh vẽ.
“Em có ổn không?” Ánh mắt hắn dán chặt vào người đang chạy đến, vì vận động vội vã mà hai má đều đã ửng hồng.
"Không, không sao đâu ..." Mộng Mộng thực sự muốn nói thêm vài lời với hắn, nhưng cô không biết phải nói gì, "À, em... em đi nước ngoài, hôm nay đến làm thủ tục chuyển trường."
Ý cười trên môi thiếu niên dần dần biến mất.
“Em vội vàng như vậy rời khỏi đây sao ???
“Không còn cách nào khác
Mộng Mộng sờ sờ chóp mũi, có chút sợ hãi nhìn hắn, “Em đã bàn qua với cha, nếu không chuyển trường thì cả ngày phải đề phòng hai người đó, vì vậy tốt hơn là nên lên kế hoạch thật sớm."
“Cũng đúng” Hòa Giang Tuyết gật gật đầu, “Bọn họ... Cùng em cuối cùng là có quan hệ gì?” Hắn rốt cuộc hỏi ra vấn đề vẫn luôn muốn hỏi ngày đó.
⬅ Trước Tiếp ➡