Trong sự mong đợi của Mộng Mộng, ngày khai giảng cuối cùng cũng đã đến.
Sáng sớm sau khi ở nhà cũ cùng bố Phương ăn bữa sáng phong phú, nàng hào hứng mà ngồi lên xe hơi thương vụ của bố đi đến học viện Saint Maurice, ngôi trường mà nàng sắp nhập học.
Học viện có trụ sở chính ởâm quốc, đây là nơi dành cho những kẻ có địa vị cao quý, là trường cao trung có danh tiếng và chất lượng giảng dạy hàng đầu thế giới. Mà nhà tài trợ chính ở đây cũng vừa khéo là cũng chính là tập đoàn Nam Cung, vì vậy có thể nói hiệu trưởng học viện cũng là một nửa người của Nam Cung gia.
Chính vì vậy mà quyền lực vô hình của nhà Nam Cung trong học viện quý tộc này cũng không một ai có thể so được.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến cho bọn họ đối với giáo viên trong trường xuống tay không kiêng nể
gì.
Mộng Mộng đương nhiên biết rõ chuyện này, cũng đã không ít lần nghĩ đến việc chuyển trường, nhưng bố Phương lại hết sức kiên quyết từ chối:
“Con gái ngoan, ngôi trường này là nơi khởi đầu để có thể làm quen với mọi người, sau này con sẽ kế thừa tập đoàn Phương thị. Nếu không xây dựng mối quan hệ ngay từ bây giờ về sau cũng sẽ không trụ được.”
Đúng vậy, hầu như tất cả những người có địa vị, danh tiếng ở thành phố B đều đưa con vào học viện tư thục này, một là để con cái làm quen với những tiểu thư thiếu gia nắm trong tay quyền thừa kế, hai là trường học này có tỷ lệ nộp đơn xin được du cao đến 99%, và được trúng tuyển lên tới một trăm phần trăm, học sinh kém đến đầu sau khi ra trường cũng có một con đường sáng lạng.
Mộng Mộng thật sự chưa bao giờ nghĩ đến việc kế thừa gia tộc nhà họ Phương, nàng chỉ muốn trở thành một con sâu gạo ăn no nằm chờ chết, vì vậy nàng cũng chỉ có thể xấu hổ khi nghe được những lời của bố Phương, nghĩ thầm cùng lắm thì tìm một người giám đốc quản lý, nàng chỉ cần phụ trách thu và chia hoa hồng là được rồi.
“Được, kế tiếp ở trường con phải tự chủ được cuộc sống của mình, có chuyện gì bất bình thì phải nói với bố.”
Bố Phương đưa con gái đến cổng trường, lại vỗ vai nàng, ánh mắt đầy yêu thương, “Bố không yêu cầu con phải đạt điểm tuyệt đối trong việc học, chỉ mong con có thể vô tư vượt qua cuộc sống trung học, biết không?”
Mộng Mộng hốc mắt đỏ lên, nàng thực sự cảm nhận được mối ràng buộc giữa nguyên chủ và bố Phương, tình yêu máu mủ ruột rà là điều ấm áp nhất trên thế gian, dù cho nàng chỉ là một con thỏ tinh nhưng cũng cáo thể cảm nhận được.
Nàng sẽ nỗ lực, chỉ cần cách xa nam nữ chính, vận mệnh nhà họ Phương cũng không bị sụp đổ giống nguyên tác.
Ngày đầu tiên cũng là lễ khai giảng, Mộng Mộng đi theo bạn cùng lớp ngồi trong giảng đường, nghe bài phát biểu của đại diện hội học sinh trên bục giảng.
Nếu nhớ không nhầm thì các nam chính là học sinh năm hai, sang năm bọn họ sẽ sangâm quốc du học, hơn nữa còn bắt cóc nữ chính đi cùng.
Đại diện học sinh của năm nhất là một thiếu niên đẹp trai với giọng nói trong trẻo, khuôn mặt tỏa sáng, tựa như một cây bạch dương tràn ngập sinh khí bừng bừng, thiếu niên là loại “hệ Ăn cỏ” mà Mộng Mộng thích nhất.
“Có lẽ bởi vì mình là một con thỏ tinh đi?”
Mộng Mộng nhỏ giọng thở dài, sau đó lại nhìn chằm chằm thiếu niên trên bục giảng không chớp mắt.
“Này, cậu đang lẩm bẩm cái gì vậy?”
Bên cạnh Mộng Mộng là một cô gái tóc ngắn, trên má các nốt tàn nhang rõ ràng, đôi mắt hạnh to tròn mà sáng ngời, có vẻ càng thêm hoạt bát.
“Tôi nói tôi thích...”
Suýt chút nữa thì lời nói đã tràn ra khỏi miệng, Mộng Mộng ở phút cuối cùng mới phản ứng lại, nhanh chóng che kín miệng, chớp chớp mắt nhìn cô bạn,
“Chờ một chút, cô là ai???
“Thích???
Khuôn mặt tàn nhang của cô gái ác ý mà đến gần, hỏi như thể đã thân quen từ trước, “Cậu thích người đang đứng trên sân khấu kia sao?”
“Tôi không có, tôi không có.”
Mộng Mộng không nuốt nổi bộ dáng này của cô gái, “Hơn nữa chúng ta quen nhau sao?”
“Cậu không biết tôi cũng không sao.”
Cô gái mặt tàn nhan da mặt cũng thật dày, cô nàng rất thích vẻ ngoài mềm mại dễ thương nhưng bên trong thì có gai của Mộng Mộng, vì vậy liền muốn tiếp cận, hào phóng tự giới thiệu bản thân,
“Tôi tên Lâm Nhạc Vận, đến từ thành phố T, hiện tại đang học năm nhất lớp D, chào bạn nha.”
Con thỏ tinh tính cách trong sáng và tốt bụng, cảm thấy Lâm Nhạc Vận không có ác ý, Mộng Mộng cũng bỏ đi vẻ ngoài lãnh đạm của mình:
“Tôi tên Phương Mộng, người ở thành phố B, học cùng lớp bạn, xin chào ?
Hai cô gái nhỏ cậu một câu tôi một câu, thật nhanh làm quen với nhau.
“Tôi sẽ gọi cậu là Mộng Mộng, cậu có thể gọi tôi là Nhạc Vận hoặc là Tiểu Vận, Lâm Nhạc Vận lắc lắc mái tóc ngắn của mình, đến bên tai Mộng Mộng bí ẩn nói, “Nhân tiện giới thiệu, tôi là cao nhân buôn đủ thể loại chuyện bát quái!”
Hơi nóng phả vào tai khiến Mộng Mộng rùng mình, hại nàng suýt chút nữa nhảy dựng lên - “Cậu làm gì vậy?”
“Ừ...hả?”
Nhìn Mộng Mộng đột nhiên xù lông, Lâm Nhạc Vận gãi gãi đầu, không biết mình đã làm gì sai, “Tôi đâu có làm gì?”
Con thỏ con che tại của chính mình, khuôn mặt đỏ bừng, hai mắt ướt đẫm nhìn cô ta: “Đừng kề sát vào tai của tôi...”.
“Không phải, cậu như vậy làm tôi rất buồn đấy, biết không Mộng Mộng?”
Lâm Nhạc Vận chính là đơn phương chủ động làm thân, cô cảm thấy cô gái tên Phương Mộng này rất cảnh giác, “Tôi hứa, lần sau sẽ không tới gần cậu như vậy nữa!”
Mộng Mộng xoa xoa tại mình, làm dịu đi hơi thở bất ổn: “Vậy cậu nhớ kỹ đấy.”
“Được, được.”
Lâm Nhạc Vận thực sự rất thích người bạn mới này, ai bảo nàng lại dễ thương đến như vậy, thật giống một con búp bê Tây Dương,
“Chúng ta đổi chủ đề đi, về...”
“Cậu bạn đẹp trai trên bục kia?”