“Nặng quá, anh xuống đi!”
Lý Thước nằm trên giường, một tay xoa bộ ngực sữa mượt mà của cô, cái tay còn lại nắm lấy tay nhỏ của cô kéo xuống loát côn ŧᏂịŧ của mình.
Côn ŧᏂịŧ vừa thô lại vừa lớn, gân xanh cũng đã nổi lên, dựng thẳng đứng giữa hai chân người đàn ông, Xuân Vũ nhìn mà sợ hãi.
Mặc dù đã trải nghiêm hai lần, nhưng đây vẫn là lần đầu tiên cô quan sát nó gần như vậy.
Thứ to lớn nóng bỏng, lại cứng như côn sắt này thật sự có thể tiến vào trong cơ thể cô?
Xuân Vũ sợ hãi muốn né tránh “Anh thật sự không đi vào đúng không?”
Lý Thước nằm ngửa, tay cầm lấy bàn tay nhỏ Xuân Vũ chạm vào qυყ đầυ to lớn.
Tay Xuân Vũ tuy không quá mảnh khảnh, có chút đầy đặn nhưng lại mềm như bông. Bàn tay bao quanh côn ŧᏂịŧ khiến hắn sướиɠ không chịu được. Nhưng với tính cách của Xuân Vũ, không dám chuyển động quá nhanh, tay nhỏ chỉ nhẹ nhàng vuốt ve que thịt làm cho Lý Thước có chút không thể thỏa mãn.
Hắn buông bộ ngực sữa ra, nắm cái tay còn lại của cô, ánh mắt thâm trầm nhìn Xuân Vũ khiến tim cô đập thình thịch, thầm nghĩ muốn trốn khỏi đây.
Lý Thước đang vuốt ve, sắc mặt lại trở nên thống khổ “Tôi không bắn ra được!”
“Vậy bây giờ phải làm sao?” Xuân Vũ nóng nảy, quay lại nhìn
Dưới ánh đèn mờ ảo, đôi mắt sâu thẳm khóa chặt Xuân Vũ, không biết từ lúc nào một đầu ngón tay đã chạm lên môi của Xuân Vũ.
“Không thì dùng nơi này?”
Xuân Vũ sừng sờ mấy giây mới phản ứng lại, lập tức đẩy hắn ra “Anh! Biếи ŧɦái…Sao có thể làm vậy được?”
Xuân Vũ nói xong muốn mặc áo tắm chạy ra ngoài.
Nhưng là cái eo bị hắn nắm chặt, chưa kịp phản ứng đã bị hắn lật người, thân thể nặng nề lại đè lên
Xuân Vũ kinh ngạc, nửa quỳ xuống, áo tắm bị vén lên, nơi riêng tư cứ thế lộ ra ngoài, hai cánh môi non nớt bị tách ra thô bạo…
“Anh…anh làm gì, không phải đã nói không đi vào hay sao?” Xuân Vũ mang theo nghi hoặc phản kháng, nhưng trong nháy mắt, thân thể đã bị xỏ xuyên qua.
Cự vật nóng bỏng bá đạo xâm nhập bên trong hoa huyệt, đẩy các nếp gấp thịt mềm vào sâu bên trong, côn ŧᏂịŧ thô dài tàn nhẫn đâm về phía trước.
“Chỉ có như vậy, Xuân Vũ…” Lý Thước thở hổn hển, ngậm lấy vành tai của cô, nhẹ nhàng gặm cắn.
Xuân Vũ nằm trên giường, gian nan giãy dụa: “Ô ô ô, anh sao lại có thể như vậy! Đã nói là không tiến vào mà!”
“Đau…Anh nhẹ chút…”
Xuân Vũ khó chịu vặn vẹo vòng eo, muốn đẩy đồ vật của người đàn ông ra ngoài.
Lý Thước bị kẹp đến suýt chút nữa bắn ra, đè chặt cánh mông Xuân Vũ “Em chặt quá!”
“Thả lỏng…thả lỏng…Xuân Vũ…”
Lý Thước vừa nói vừa cầm lấy lọ tinh dầu bên mép giường, đổ vào bên trong hoa huyệt mềm mại.
“Ưm…” Xuân Vũ không nhịn được rêи ɾỉ, mông nhỏ theo phản xạ cong lên, thịt mềm hồng hào hiện trước mắt người đàn ông, kí©ɧ ŧɧí©ɧ hắn ôm chặt cánh mông cô mãnh liệt trừu cắm.
“Ưm…đau…Lý Thước…anh không thể như vậy!” Xuân Vũ nhỏ giọng nức nở
Lý Thước cũng thật sự chậm lại, từng chút từng chút chen vào bên trong, đầu tựa trên vai Xuân Vũ, giọng nói khàn khàn không ngừng an ủi “Ngoan, chịu đựng một chút là tốt rồi!”
“Chịu đựng chút, sẽ thoải mái nhanh thôi.”
“Nhưng… chúng ta như vậy là không đúng!” Dưới sự xoa dịu ôn nhu của người đàn ông, cơ thể Xuân Vũ đã dần dần có cảm giác, nhưng cảm giác áy náy cũng theo đó mà tăng lên.
Lý Thước biết suy nghĩ của cô, nhéo nhẹ núʍ ѵú, ôm cô nói “Đây là việc ngoài ý muốn, em không có sai!”
“Nhưng…” Xuân Vũ vẫn không thể an tâm.
Hạ thân Lý Thước lại đẩy đẩy vài cái, hắn cắn xương quai xanh của cô, nói tiếp “Về sau sẽ không, tin tưởng tôi!”
“Xuân Vũ, cho tôi được không?”
“Tôi nhịn không được!”
Tiểu huyệt đang được côn ŧᏂịŧ cứng như sắt lấp đầy, qυყ đầυ to lớn cũng chắn bên trong cửa tử ©υиɠ, dâʍ ɖị©ɧ đều không chảy ra được.
Xuân Vũ thoải mái không chịu được, đầu óc trống rỗng, không rõ ý tứ của Lý Thước “Cho anh cái gì?”
“Muốn em!”
Xuân Vũ cảm thấy giống một giấc mơ, ánh mắt Lý Thước nhìn cô cực thâm tình, như muốn cuốn lấy cả linh hồn cô.
Đột nhiên Lý Thước trở nên hung mãnh, đè đầu gối cô xuống, đẩy mạnh eo điên cuồng thao lộng hoa huyệt Xuân Vũ.
Mỗi lần đều cắm thật sâu, lại chậm rãi rút ra, chín nông một sâu kí©ɧ ŧɧí©ɧ hạ thân Xuân Vũ run rẩy, hoàn toàn nghênh đón theo tần suất của Lý Thước, hắn tiến cô tiến, hắn lui cô cũng lui.
“Chặt quá, thật sự dâʍ đãиɠ mà!” Lý Thước gầm nhẹ thao mạnh, ôm lấy đầu cô phối hợp với chính mình.
Xuân Vũ chỉ có thể ưm ah đáp lại, thỉnh thoảng thốt ra được câu.
Cắm vào nửa tiếng, Lý Thước mới dừng lại, qυყ đầυ chống trước cửa huyệt, tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng bỏng từ mã mắt phun ra bắn thẳng vào bên trong tử ©υиɠ.
Tiểu huyệt mềm mại bị tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt rót đầy, Xuân Vũ cũng đạt đến cực khoái, trực tiếp hôn mệ bất tỉnh.