⬅ Trước Tiếp ➡
Tịnh Thù nói thẳng vào trọng tâm: "Từ nãy đến giờ ánh mắt anh chưa từng rời khỏi người em ấy, hiếm lắm mới thấy anh nhìn ai chăm chú đến vậy."
"Trước đây tôi đã làm ra vài việc hơi khốn nạn."
Anh thoáng dừng lại một chút, sau đó cười nói một cách cay đắng: "Có lẽ cô ấy ghét tôi lắm."
"Ghét cũng đâu có sao, ít nhất cũng có thể làm cho con bé nhớ kỹ anh."
Cô gái cúi đầu nhìn bó hoa bách hợp trong ngực mình, ánh mắt dần phiêu du: "Đôi khi ngay cả chán ghét cũng không có, mới thật sự là người đáng thương."
"Ánh trăng sáng à?" Mục Châu hỏi thẳng.
"Vào đi thôi."
Tịnh Thù cười nhạt: "Nốt chu sa trong lòng anh cũng có cục cưng mới rồi kìa."
Sau khi cô ấy rời đi, Mục Châu đứng một mình dưới trời tuyết dày đặc hút một điếu thuốc.
Thật ra lúc vừa xuống xe, anh vừa nhìn thoáng qua đã thấy người phụ nữ đúng bên cạnh ông cụ, cô mặc áo len và đội một chiếc mũ cùng màu trắng như tuyết, vẫn giữ vững khí chất ngạo mạn, kiêu sa như ngày nào.
Anh bắt đầu cho rằng mình đang nằm mơ, anh cảm thấy không thể tin được dừng lại chừng hai giây, thấy vẻ mặt khác thường của anh, Mạnh Tịnh Thù khẽ hỏi một câu: "Sao thế?"
"Không sao."
Mục Châu mỉm cười, bình tĩnh nhìn qua chỗ khác, sau đó quay người, đi về phía cốp xe xách những thứ mua được ở siêu thị về.
Anh vẫn cố chấp cho rằng cô chỉ là ảo giác, dù sao thì chuyện như vậy đã không phải là lần đầu tiên.
Có lúc ở công ty, anh nghe thấy cô gọi tên mình, đến khi xoay người phía sau chỉ có không khí tĩnh lặng.
Có lúc ở trong mơ, cô ngồi trên người anh với dáng vẻ xinh đẹp, miệng không ngừng ngâm nga như con mèo nhỏ đang động dục, cô nói câu nào cũng khiến anh có cảm giác máu nóng sôi trào.
Ngay cả chính anh cũng cảm thấy buồn bực, bọn họ mới ngủ với nhau có hai tối, tại sao cô có thể dùng mọi cách để xâm nhập vào cuộc sống của anh, dụ dỗ đến nỗi khiến anh trắng đêm khó ngủ.
Thỉnh thoảng thức giấc lúc nửa đêm, nhìn xuống nơi cao vút nào đó, anh bị ép phải tự ra tay, khi ấy trong đầu óc anh tràn ngập tiếng khóc nỉ non, đáng thương khi bị anh làm của cô.
"Anh Mục Châu, bắn cho em.."
Âm thanh đó quá quyến rũ, lần nào nhớ tới nó cũng khiến anh có một loại xúc động muốn làm chết cô.
Giữa ban ngày ban mặt lại mơ một giấc mộng phóng túng hão huyền.
Mục Châu đeo kính lên, ngửa đầu nhả ra một vòng khói, chẳng biết nhớ tới cái gì, ý cười bên khóe môi của anh càng thêm sâu.
Bật lửa tạo ra nguồn nhiệt, sương trắng lượn lờ nơi đầu ngón tay anh, mùi thuốc lá lặng lẽ cháy lên.
Anh vượt ngàn núi vạn sông, khốn nạn thay chỉ vì muốn biến ảo cảnh thành sự thật.
Bí đao nhỏ, anh tới tìm em đây.
Ở căn nhà cũ này Ny Na vẫn có phòng của riêng mình, căn phòng nằm trên tầng hai, ở cuối hành lang, căn phòng chếch chéo phía đối diện là căn phòng của chị họ.
Căn phòng của Thư Hàng được sắp xếp ở ngay cạnh phòng cô, để khi cô thấy buồn chán có thể chạy qua phòng của cậu ấy khóc lóc om sòm lăn lộn, cũng tiện để cô sai bảo cậu ấy làm việc.

⬅ Trước Tiếp ➡