Sóng gió nổi lên (7)
Chạng vạng tối ngày hôm sau có một vị khách không mời mà đến, cũng chính là người đàn ông hôm qua. Lúc dì Tôn lên phòng nói với cô, cô còn có chút không phản ứng kịp, người này còn có mặt mũi đến đây sao, cô cũng phải đi xuống xem anh ta muốn làm trò gì.
Dì Tôn có chút lo lắng, người kia vừa nhìn biết không phải người tốt lành gì: " Bối Bối, bằng không tdì bảo cậu ta rời đi, chờ bà chủ hoặc ông chủ về hãy đến, hẳn là ông chủ sắp về."
"Dì Tôn, dì yên tâm đi, cháu thay bộ quần áo rồi xuống xem một chút."
"Bối Bối, nếu có chuyện gì thì gọi dì một tiếng, dì ở ngay trong phòng bếp."
Tưởng Nhất Bối nghĩ đến lúc đó nếu cô gọi dì Tôn, dì Tôn cầm theo một con dao thái đi ra, nghĩ đến thấy buồn cười: " Dì Tôn, nếu cháu gọi dì, dì nhớ cầm theo con dao, đảm bảo anh ta sợ chạy té khói."
Dì Tôn đều bật cười : " Bối Bối lại nghịch ngợm rồi."
Tiểu Trần ở dưới phòng khách đứng cũng không được mà ngồi cũng không xong, buổi sáng hôm nay bộ phận nhân sự lại gọi điện thông báo, lần này là chủ tịch tự mình ra lệnh. Cậu ta biết lần này là thật không phải đùa, cậu ta thật sự bị sa thải, cậu ta không cam tâm gọi điện thoại cho Tưởng Nhất Đình, cô chủ nhà họ Tưởng nhưng vẫn luôn không gọi được. Rõ ràng đã cùng cô chủ nhà họ Tưởng nói rõ ràng, chỉ cần đẩy hết trách nhiệm lên người cô em, chủ tịch sẽ không trách tội, em gái cô ta vẫn luôn rất tùy hứng nên chủ tịch không thích lắm.
Cậu ta cũng nghe nói, trong hai đứa con gái nhà họ Tưởng có một người là con nuôi, không phải con ruột chủ tịch, anh ta chưa từng gặp cô con gái thứ hai của chủ tịch, ngược lại chủ tịch thường xuyên mang theo con gái đầu ra ngoài, còn vô cùng yêu thương, đoán chừng cô con gái thứ hai chính là nhận nuôi.
Lúc trước anh ta ở nhà vốn chơi bời lêu lổng, không muốn làm việc, những công việc vất vả ngoài kia tiền lương thấp. Chú Lưu cùng anh ta ở cùng quê, sau khi chân bị thương thì bên bộ phận nhân sự cần tuyển tài xế mới. Cậu ta suy nghĩ đến tiền lương của chú Lưu rất cao, với lại công việc còn tính thanh nhàn, anh ta dự định đi thử một chút, năm đó anh ta đi theo một lái xe chạy đường dài, cũng coi như có chút lý lịch, bọn họ chọn trúng anh ta.
Bình thường ngoại trừ muốn đưa đón chủ tịch chính là đưa đón cô chủ nhà họ Tưởng, anh ta cũng là người trẻ tuổi, dáng vẻ cô chủ nhà họ Tưởng lại không tệ, anh ta cũng rất thích. Tuy nhiên anh ta cũng không dám tơ tưởng, thân phận của người ta còn ở đó, nhưng nếu có thể nịnh nọt cô chủ nhà họ Tưởng, mưu toan một chức vị trong tập đoàn Tưởng thị cũng không tệ.
Ngày đó đúng là cô hai nhà họ Tưởng gọi anh ta đi đón trước, nhưng cho dù là vậy thì thế nào, một bên là cô chủ chính quy nhà họ Tưởng, một bên là con nuôi có sự khác biệt.
Rõ ràng anh ta cũng dựa theo lời nói của cô cả nhà họ Tưởng đẩy mọi trách nhiệm lên người cô con nuôi, nhưng buổi sáng hôm nay anh ta lại nhận được điện thoại của bộ phận nhân sự, lần này chính là chủ tịch tự mình ra lạnh, anh ta muốn đi tìm chủ tịch, nhưng lễ tân nhất định không cho ông ta đi vào.
Rơi vào đường cùng ông ta chỉ có thể đi tìm chú Lưu, sau khi nghe chuyện chú Lưu vẫn luôn mắng anh ta sao lại hồ đồ như vậy, dù cho quan hệ của cô Bối Bối và chủ tịch có kém thế nào, chủ tịch cũng chỉ có một đứa con gái.
Chính là nói, dù không được yêu thương nhưng còn bà chủ. Chủ tịch thương yêu vợ là chuyện mà cả thành phố S này ai cũng biết, anh ta làm như vậy không phải làm mất mặt bà chủ sao? Bà chủ yêu thương đứa con gái này nhất, đi học đều tự mình đưa đón, cho tới bây giờ đều không để con gái chịu chút tủi thân nào, sao anh ta lại hồ đồ đi đắc tội cô Bối Bối.
Những điều này thật sự anh ta không biết, chú Lưu suýt nữa mắng anh ta khiến đầu nở hoa, người anh ta đắc tội cô hai nhà họ Tưởng mới thật sự là cô chủ chân chính cho nên sau đó anh ta vội vã chạy tới đây.
Sau khi đi vào nhà họ Tưởng, ban đầu dì Tôn không cho anh ta đi vào, khi anh ta nói ra mục đích đến đây để xin lỗi cô Nhất Bối, nài nỉ mãi mới được vào nhà.
Tưởng Nhất Bối chậm rãi đi xuống bậc thang, thần sắc lãnh đạm, ngũ quan xinh xắn mang theo chút lạnh lẽo, lãnh diễm mà yêu mị, giống như thiếu nữ tử thần trong truyện tranh, người nhìn vào ánh mắt cô sẽ bị nuốt chửng.
Người đứng phía dưới nuốt nước bọt một cái, không dám nhìn vào đôi mắt như yêu tinh của cô gái kia.
Sóng gió nổi lên (8)
Tưởng Nhất Bối ngồi trên sofa, Tiểu Trần đứng.
Tưởng Nhất Bối nhếch nửa miệng, không chút che dấu sự khinh bỉ và xem thường đối với người đàn ông này: “Dì Tôn nói anh tìm tôi, nói đi, có chuyện gì?”
Trên người thiếu nữ mười lăm tuổi này tỏa ra khí thế mạnh mẽ, tất cả áp lực của Tiểu Trần đều đến từ vị thiếu nữ mười lăm tuổi chưa trưởng thành này, anh ta thật sự cảm thấy sợ hãi.
Tiểu Trần quỳ “bình bịch” xuống đất, cầu xin cô, “Cô Tưởng, tôi sai rồi, tôi có mắt mà không thấy Thái Sơn, đắc tội cô, tôi thật sự sai rồi, cầu xin cô giúp tôi nói đỡ trước mặt chủ tịch, đừng sa thải tôi.”
Tưởng Nhất Bối sau khi nghe xong bình thản “A” một tiếng, trái tim Tiểu Trần nâng lên một chút, thầm nghĩ con gái đều khá mềm lòng, hiện tại anh ta quỳ xuống cầu xin cô, cô cũng sẽ không đến mức đuổi cùng giết tận đâu.
Ngay lúc anh ta cho rằng có hi vọng, từng câu từng chữ thiếu nữ nói ra đều như nhốt anh ta vào địa ngục, “Anh có tư cách gì mà tới cầu xin tôi, hay là anh tưởng rằng dưới đầu gối mình có báu vật..”
Đây mới là Tưởng Nhất Bối, đối với bất cứ thứ gì quan tới Tưởng Nhất Đình, cô sẽ không bỏ qua, nếu là Tưởng Nhất Bối của kiếp trước, nhất định sẽ mềm lòng, cô hiện tại chỉ quan tâm đến những người yêu quý cô, từng giúp đỡ cô.
“Cô Tưởng, tôi sai rồi, cầu xin cô cho tôi một cơ hội nữa đi, tôi thật sự rất cần công việc này, cầu xin cô lại cho tôi thêm một cơ hội, tôi có làm trâu làm ngựa cũng sẽ báo đáp cô.”
Tưởng Nhất Bối đứng lên chuẩn bị rời đi, Tưởng Nhất Đình không phải thích giả tạo sao? Vừa hay gần đây cô rất buồn chán, chơi đùa cùng cô ta vậy, cúi đầu kiêu sa nhìn người quỳ trên mặt đất, “Đừng nói tôi không cho anh cơ hội, mười phút nữa chủ tịch trở về, nên nói cái gì không nên nói cái gì, không cần tôi phải dạy chứ.”
Tiểu Trần sắc mặt xanh mét, khó xử nhìn Tưởng Nhất Bối, lắp bắp nói “Cô Tưởng, cô…… Cô…… Cô xem…… Hai ngươi đều là chị em……”
Tưởng Nhất Bối gãi cằm mình, “Anh nói cũng có lý, chúng tôi đúng là chị em, nếu đã như vậy, anh bảo chị gái tôi giúp anh cầu xin đi, anh cũng biết quan hệ giữa tôi và ba cũng không tốt lắm.”
Câu nói cuối cùng còn có chút tiếc nuối.
Tiểu Trần dường như đã hiểu, Tưởng Nhất Bối vốn không có ý muốn giúp anh ta, Tưởng Nhất Đình cũng không thể giúp anh ta, hiện tại dù sao cũng chết, nói không chừng sau khi nói chuyện xong, vẫn sẽ có một chút hy vọng.
“Cô Tưởng, tôi biết nên làm như thế nào rồi.”
Tưởng Nhất Bối trước khi ba về đi lên lầu, ngẫm lại thật ra có chút đáng tiếc, cứ như vậy lát nữa trò hay cũng chẳng thấy được.
Ngày hôm qua chọc vợ mất vui, tối qua mọi người đều phải tùy tiện ăn qua bữa, hôm nay ba định tự mình xuống bếp, coi như nhận lỗi với vợ.
Có điều xem ra bữa cơm hôm nay cũng ăn không ngon rồi.
Tưởng Nhất Bối đoán không sai, tối hôm nay tâm trạng ba và Tưởng Nhất Đình đều ngơ ngấn.
Cô và mẹ Tưởng ăn rất vui vẻ.
“Mẹ, mẹ ăn thử cái này đi, thịt bò hôm nay nấu vừa tới, ăn rất ngon.”
“Cảm ơn con gái cưng, con cũng ăn nhiều một chút, hôm nay rau xanh trông tươi lắm đây.”
Tưởng Nhất Bối còn chưa ăn hết một nửa, Tưởng Nhất Đình đã buông đũa: “Ba mẹ, Bối Bối, con ăn no rồi, con lên lầu trước đây.”
Mẹ Tưởng thấy cô ta ăn quá ít, hỏi cô ta, “Sao không ăn thêm chút nữa? Đêm nay muốn mẹ nấu bữa khuya không?”