Hiện tại Tưởng Nhất Bối biết chính mình thật sự là nhảy vào sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch, mỗi lần ba cô đều tin vào lời nói từ một phía. Cô cũng là người, qua nhiều năm như vậy cô cũng có chút tâm lạnh, cô cũng không muốn khiến mối quan hệ của hai ba con trở nên cứng ngắc, hai người đều cảm thấy mệt mỏi.
Tưởng Nhất Bối lười nhác biện giải cho mình, tự giễu cười nói: " Ba, hiện tại con nói gì còn hữu dụng sao? Dù sao ba cũng không tin con, con có nói ba lại bảo con ngụy biện, đều là vì kiếm cớ cho chính mình mà thôi."
Dì Tôn là người ngoài đều cảm thấy ông chủ làm như vậy thật quá đáng, Bối Bối cũng không làm gì sai, hôm qua là do bà nói chuyện này với bà chủ, bằng không hôm nay ông chủ cũng không hiểu lầm Bối Bối.
Dì Tôn đứng ra nói: "Ông chủ, tôi..."
Tưởng Nhất Bối cắt ngang lời bà, giọng nói lấn át giọng của dì Tôn: "Dì Tôn, dì không cần giải thích giúp con, điều nên nói đều đã nói rồi. Dì Tôn, dì về nhà trước đi, ngày mai dì lại tới."
Chuyện ngày hôm qua cơ bản cô cũng có thể đoán được, hẳn là dì Tôn vì giữ gìn cô mà nói chuyện này với mẹ, dì Tôn cũng là vì muốn tốt cho cô nên không cần thiết phải kéo dì Tôn vào.
Việc xấu trong nhà không nói ra ngoài, ba Tưởng muốn dạy dỗ con gái cũng muốn bí mật nói: "Dì Tôn, dì đi về trước đi. Tiểu Trần, cậu cũng về trước đi, nếu như việc này là Bối Bối sai, tôi sẽ cho cậu công đạo."
Hai người thay nhau rời đi, lúc tiểu Trần đi đến trước cửa quay lại nhìn Tưởng Nhất Đình, ngay sau đó đi ra ngoài.
Người ngoài đi rồi, Tưởng Nhất Bối cũng đứng lên chuẩn bị đi lên phòng, làm một người bà, dường như chưa bao giờ ba cô tin tưởng cô, ngay cả một đứa con nuôi vừa vào nhà đều có thể lấy được sự tin tưởng của ông ấy.
Nghĩ lại, ba không có hy vọng vào cô là đúng. Một ngày nào đó, cô sẽ đích thân hủy hoại đứa con gái mà ông ấy yêu thương Tưởng Nhất Đình này, không biết ngày đó ba của cô có lại đoạn tuyệt quan hệ với cô một lần nữa hay không.
Ba Tưởng nhìn thấy Tưởng Nhất Bối không nhìn đến sự tồn tại của ông, tức giận không chỗ phát tiết quát cô: " Tưởng Nhất Bối, đứng lại."
Ba Tưởng ngước mắt nhìn cô, khóe mắt có chút tơ máu, mơ hồ còn có thể nhìn thấy mấy sợi tóc bạc trên đầu, chung quy cũng đã có tuổi, cho dù bảo dưỡng tốt cũng sẽ bị thời gian ăn mòn.
Lần này giọng nói ông nhẹ nhàng hơn một chút: " Bối Bối, con nói không phải con làm, vậy con nói xem là ai làm?"
Chung quy ba của cô cho rằng cô cần giải thích sao? Giọng điệu này khác gì đang thẩm vấn phạm nhân thời xưa?
Còn chưa kịp mở miệng, giọng nói của mẹ Tưởng truyền vào từ ngoài cửa: "Là em gọi cho giám đốc nhân sự bảo ông ta sa thải tài xế, chuyện này em chưa từng nói với Bối Bối."
Ý tứ chính là chuyện này là do bà làm, con gái không biết gì cả, ông không cần trách cứ con bé.
Mẹ Tưởng nhìn chằm chằm ba Tưởng, vẻ mặt có chút hung ác, sau đó lôi kéo Tưởng Nhất Bối lên phòng.
Sau khi lên phòng, Tưởng Nhất Bối ôm mẹ, thấp giọng gọi nói, " Mẹ."
Giọng nói có chút tủi thân, trước mặt mẹ, cho tới bây giờ cô không cần ngụy trang.
Mẹ Tưởng kéo tay cô, đau lòng nói: "Con gái bảo bối của mẹ chịu tủi thân rồi, hiện tại không sao rồi."
Mặc kệ chúng ta lớn bao nhiêu, tuổi tâm lý có thành thục như thế nào, ba mẹ luôn có thể dễ dàng ảnh hưởng đến tâm tình của chúng ta. Tưởng Nhất Bối sống hai đời, mỗi lần đối mặt với ba đều chuẩn bị sẽ phải thất vọng, thế nhưng vẫn đau lòng.
Được rồi, những chuyện này không nghĩ nữa, nghĩ càng nhiều thì phiền não cũng càng nhiều.
Tưởng Nhất Bối ngước mắt nhìn mẹ, nói với mẹ tính toán của mình: "Mẹ, hai ngày nữa con cùng Đồng Đồng đi thành phố B chơi mấy ngày, cũng muốn nhân cơ hội này thư thái đầu óc một chút.
Mẹ Tưởng gật đầu, trong khoảng thời gian này áp lực của con gái quá lớn, chuyện hôm nay chắc cũng không dễ chịu.
"Đi ra ngoài chơi một chuyến cũng tốt, có muốn mẹ tìm đoàn du lịch cho con không, hai đứa là con gái đi ra ngoài mẹ không yên tâm. Còn có, nếu như đi con nói sớm với mẹ một tiếng, nhìn xem đến lúc đó cần chuẩn bị gì, con tra xem thời tiết bên kia thế nào để chuẩn bị trang phục, ô che mưa, còn có mang theo cả thuốc nữa..."
Tưởng Nhất Bối tức khắc méo mặt, tranh thủ thời gian cắt ngang lời mẹ Tưởng: "Mẹ, con còn chưa đi mà, với lại con muốn đi du lịch, không phải dọn nhà, có gì cần con có thể sang bên kia mua, anh trai của Đồng Đồng có bạn ở bên kia ."
Mẹ Tưởng liếc mắt nhìn con gái của mình, bà nói nhiều như vậy không phải là lo lắng cho cô sao, được rồi không nói nữa, nói với cô về chuyện hôm nay: " Bối Bối, hôm nay giao cho mẹ xử lý, ba con bên kia con không phải để ý.
Mẹ Tưởng cũng thật sự thấy nhức đầu với đứa con gái nuôi Tưởng Nhất Đình này, đứa nhỏ là chồng bà mang về, cũng gọi bà một tiếng “mẹ”, cũng không thể mặc kệ. Nhưng nếu như quản thì quản thế nào, quản tới trình độ nào cũng là một loại vấn đề. Nếu không làm tốt, người không biết còn tưởng rằng bà ngược đãi con gái nuôi, mẹ nuôi cũng khó làm như mẹ.
"Con biết rồi mẹ."
Quan hệ giữa người và người, mặc kệ là yêu người hay là bạn bè, thậm chí là người thân, quan hệ càng gần càng khó, có đôi khi thuận theo tự nhiên là phương pháp tốt nhất, ở cùng nhau thấy dễ chịu là được rồi.
Sóng gió nổi lên (6)
Mẹ Tưởng vẫn luôn ở trong phòng đợi ba Tưởng trở về, có một số lời không thích hợp nói trước mặt con. Tưởng Tĩnh Thiên là ba, cũng không thể mang trách nhiệm dạy dỗ con gái hoàn toàn ném cho bà, Nhất Đình vẫn là do ông ấy mang về, có mấy lời để ông ấy nói là tốt nhất.
Ba Tưởng vừa vào cửa thấy mẹ Tưởng ngồi ở đầu giường, thấy ông đi vào nhìn ra phía khác, vẻ mặt có thể nhìn ra được tức giận.
Ba Tưởng ngồi xuống cạnh giường nói: "Muốn nói chuyện gì thì em nói đi."
Mẹ Tưởng quay đầu nhìn thẳng vào chồng mình, đè nén để chính mình không nổi giận: "Năm đó nhà họ Phương giúp anh cho nên anh muốn nhận nuôi Nhất Đình, được thôi, nhà chúng ta cũng không thiếu một người ăn cơm. Đối với Nhất Đình, em không thể giống như anh yêu thương con bé giống như anh. Dù sao Bối Bối cũng là thịt trên người em, lòng bàn tay sinh ra dày hơn so với mu bàn tay, nhưng em tự nhận em không hề khiến con bé chút thiệt thòi nào."
Giọng nói của mẹ Tưởng có chút nghẹn ngào nhưng vẫn cứng rắn nói tiếp, bình thường bà sẽ không nói những điều này vì không muốn chồng bà khó xử. Nhưng cũng là bởi vì như vậy mà càng ngày xảy ra mâu thuẫn càng nhiều: " Chuyện hôm nay là dì Tôn nói với em, anh cũng đừng trách dì Tôn, dì ấy chỉ nói chuyện xảy ra ở phòng khách thôi, chuyện lớn như vậy mà em lại biết được từ trong miệng dì Tôn. Tĩnh Thiên, hôm nay lúc ông chất vấn Bối Bối có từng nghĩ con mới chỉ là một đứa trẻ 15 tuổi, hai tháng trước còn kém chút rời xa chúng ta. Hành động hôm nay của anh có khác nào đâm một dao lên người con bé, anh có thể tiếp nhận được sự đau đớn khi mất đi con gái một lần nữa hay không. Chuyện ngày hôm qua là em bảo Bối Bối gọi điện thoại cho tài xế đưa Đồng Đồng về, đứa nhỏ đến chơi, em không có đạo lý để con nhà người ta tự đi về. Nếu Nhất Đình không khỏe có thể bảo tài xế nói cho em biết một tiếng, em cũng sẽ không bắt cậu ta đến đưa Đồng Đồng trở về."
"Bối Bối nghe thấy tài xế đổi ý, gấp gáp mới nói những lời này, ngay cả cửa công ty Bối Bối cũng chưa từng đi qua, làm sao có thể quen biết mấy lãnh đạo cấp cao của công ty được. Lúc Bối Bối lúc nhỏ, khi đó anh vội vàng chuyện công ty lên sàn, bất tri bất giác Bối Bối đã trưởng thành. Khi còn bé con bé thường xuyên hỏi khi nào thì ba trở về, về sau không hỏi nữa, bởi vì con bé biết ba bận làm việc. Tĩnh Thiên, chẳng lẽ anh không có chút thẹn lòng với Bối Bối sao? Hiện tại anh mang Nhất Đình về nhà, tự nhận là vì tốt cho Bối Bối nhưng anh có hỏi ý kiến của Bối Bối sao? Anh làm tất cả mọi chuyện đều lấy lý do là muốn tốt cho con bé, nhưng hiện tại con bé có vui vẻ không?"
Đã từ lâu mẹ Tưởng không còn nói chuyện với ba Tưởng như thế này, hai người sống và sinh hoạt luôn rất ăn ý, trước kia ông nghiêm khắc với con gái bà cũng lười quản, trong nhà cũng nên có một người nghiêm khắc. Nhưng từ khi trong nhà có thêm một người, hai cha con mâu thuẫn nhau càng nhiều, bà có mắt nhìn, có cảm thụ nhưng bà không nói không có nghĩa là bà không biết.
Mẹ Tưởng quay mặt sang một bên, lén lau nước mắt.
Ba Tưởng im lặng, nhớ lại khi con gái còn nhỏ, nhỏ nông mũm mĩm như hạt gạo nếp, mỗi lần nghe thấy tiếng xe đều sẽ ra ngoài cửa chờ, nhìn thấy ông nhào vào trong ngực ông, có đôi khi ông sẽ ôm cô xoay hai vòng, cuối cùng Bối Bối bị ông đùa đến cười khanh khách.
Không biết từ khi nào mà con gái không còn đứng ở cửa chờ ông, cũng sẽ không lại nhào vào trong ngực của ông, muốn ông ôm xoay vòng. Trong thời gian ông không thấy được, con gái đã trưởng thành rồi, ông cũng không có cơ ôm cô nâng lên cao và xoay vòng nữa, giữa bọn họ có mâu thuẫn, quan hệ còn kém hơn cả người xa lạ.
Ông thua thiệt nhà họ Phương, toàn bộ sự áy náy và đền bù cho bạn tốt đều chuyển dời đến trên người Nhất Đình. Một là bởi vì áy náy, hai là thấy cô còn nhỏ mà không ba không mẹ nên quan tâm cô nhiều hơn, không để người khác bắt nạt.
Thở dài một hơi, khuôn mặt có chút rã rời, một lát sau ông mới nói: "Anh sẽ tìm cơ hội nói chuyện với Nhất Đình, chờ sau khi lên cấp 3 để Nhất Đình trọ ở trường đi."
Không có chuyện gì quan trọng hơn cảm nhận của vợ, trong lòng của ông vợ mới là người đứng vị trí thứ nhất. Giống như vợ ông nói, thịt ở lòng bàn tay dày hơn so với mu bàn tay, ông không thể vì con gái nuôi mà bỏ qua vợ và con gái ruột của mình. Bản thân ông quả thật thấy thẹn với hai người rất nhiều, ngày tháng sau này còn nhiều, ông sẽ chậm rãi đền bù cho họ.