Sau n lần gọi điện thoại cho Dung Nhan nhưng không có kết quả, cơn giận Mục Viễn Hàng cố đè nén cả đêm cuối cùng cũng bộc phát triệt để, anh vung tay ném điện thoại vào vách tường, tiếng va chạm vang dội khiến bé con đang nước mắt ngắn nước mắt dài trên giường bỗng giật thót, đôi mắt to tròn đen láy như quả nho tràn ngập sợ hãi, sau đó tiếng khóc cũng im bặt.
Cuối cùng con bé cũng ngừng khóc, Mục Viễn Hàng thấy cô bé kinh hoảng co rụt người lại, không ngừng trốn ra đằng sau, nơi nào đó trong lồng ngực bỗng đau nhói, đau như lục phủ ngũ tạng xoắn chặt vào nhaụ
Anh biết mình đã làm bé con sợ hãi.
Dù sao anh vẫn còn một chút lý trí cuối cùng, anh biết cho dù mình và Dung Nhan mâu thuẫn thế nào thì con cái vẫn là vô tội, anh không nên nổi giận trước mặt con như vậy.
Anh vội vàng thu lại vẻ hung dữ trên mặt, cố gắng khiến giọng điệu của mình chậm và dịu lại.
“Noãn Noãn, xin lỗi, không phải ba đang nổi giận với con đâụ”
Nói xong câu này, Mục Viễn Hàng định bước tới gần, nhưng bé con lại càng hốt hoảng lùi lại, thậm chí nước mắt còn trào ra, như thể anh chỉ cần tiến thêm một bước con bé sẽ khóc òa lên.
Mục Viễn Hàng nhìn con gái, cảm thấy đáy lòng tràn đầy hụt hẫng và hoang mang.
Con gái ba tuổi, anh chưa từng thân mật với con bé, cho nên anh vẫn luôn cho rằng mình không dành nhiều tình cảm cho con gái.
Nhưng lúc này, thấy ánh mắt con bé nhìn anh vừa xa lạ, vừa sợ hãi vừa bài xích, anh mới cảm nhận được một sự bất lực thê lương.
Cảm giác này khiến toàn thân anh khó chịu, anh thử ngồi xuống, thân thể cao lớn hạ thấp, nhìn cô bé đang sợ sệt ngồi trên giường.
“Noãn Noãn, đừng sợ, ba không làm đau con.”
Đột nhiên anh cảm thấy con bé thật đáng thương, bởi vì con bé cũng bị người phụ nữ đáng ghét kia vứt bỏ.
Nghĩ đến đây, tim anh chợt mềm nhũn, sắc mặt và ánh mắt cũng trở nên dịu dàng.
Có lẽ là vì thái độ của anh đã đỡ hơn, cho nên bé con trên giường mới không lùi lại nữa, nhưng ánh mắt lúc nhìn anh vẫn còn sợ hãi và bài xích, hàm răng trắng tinh cắn chặt môi dưới mềm mại hòng che giấu nỗi sợ đối với anh.
Mục Viễn Hàng đã quen khống chế mọi thứ trong tay, đây chỉ là một cô gái nhỏ, hơn nữa còn là con gái ruột của mình, anh không cho phép mình bị bé con làm khó.
Bàn tay thon dài gõ nhẹ lên mép giường, trong đầu hiện lên cảnh tượng trên bàn ăn hồi sáng, con bé nói với mẹ mình muốn tới Disneyland chơi.
Lúc ấy người phụ nữ kia đáp lại thế nào?
Hình như nói công việc của anh quá bận, không có thời gian đưa bé đi.
Anh nở nụ cười dịu dàng, lại đưa mắt về phía gương mặt nhỏ nhắn trên giường.
“Không phải con muốn đi Disneyland sao? Mấy ngày nữa ba nghỉ việc đưa con đi được không?”
Đáy mắt trong trẻo của bé con dâng tràn niềm vui và bất ngờ thay thế vẻ sợ hãi lúc trước, sau đó mới hỏi anh bằng chất giọng đơn đớt “Thật không?”
Điệu bộ vui vẻ của con bé khiến tim Mục Viễn Hàng mềm nhũn, anh tiếp tục ra điều kiện với con “Thật, hơn nữa nếu con không khóc, không đòi tìm mẹ, ngoan ngoãn đi ngủ, ba sẽ tranh thủ thời gian xử lý công việc rồi đưa con đi.”
“Oa, tốt quá, tốt quá, được đi Disneyland rồi ”
Dù sao cũng là một đứa trẻ ngây thơ, anh vừa ném ra một viên đạn bọc đường đã khiến con bé quên đi chuyện không vui, hân hoan vỗ tay vui mừng khôn xiết trên chiếc giường công chúa của mình.
Nếu một khắc trước Mục Viễn Hàng vì muốn con gái ngoan ngoãn đi ngủ nên mới hứa đưa con bé đi Disneyland thì giờ khắc này, nhìn điệu bộ vui vẻ của bé con, anh thật sự muốn đưa bé đi.