⬅ Trước Tiếp ➡
Năm đó, khi kết thúc kỳ thực tập, mail nội bộ của cô đã bị công ty thu hồi, không biết trước khi mail bị hủy, Tưởng Thịnh Hòa có trả lời cho cô không, có tán thành phương án của cô không.
Nhưng bây giờ cũng không còn ý nghĩa gì nữa rồi...
Lạc Kỳ giật mình chấm dứt hồi tưởng, chăm chú nhìn thư mục trên màn hình laptop.
“Hôm ký kết hợp đồng, Hạ Vạn Trình sẽ tham dự?” Tưởng Thịnh Hòa liếc nhìn Lạc Kỳ rồi hỏi.
Lạc Kỳ tiến vào trạng thái làm việc “Vâng, chủ tịch Hạ đã xác nhận sẽ đến tham dự buổi ký kết.”
Hạ Vạn Trình là chủ tịch bên hợp tác dự án Tô Thành, là dân Tô Thành. Ông ấy là người hiền lành, tiếng phổ thông mang nặng khẩu âm của Tô Thành, nghe rất thân thiện, hơn năm mươi tuổi, gần bằng Tưởng Nguyệt Như.
Vốn tưởng rằng ba bốn tiếng sau sẽ kết thúc tăng ca nhưng đã ba tiếng trôi qua, hai người mới thảo luận hơn một nửa.
Ánh sáng ngoài cửa sổ mờ đi, trời tối.
Trong ba tiếng, khi Tưởng Thịnh Hòa trả lời điện thoại, dây thần kinh của Lạc Kỳ mới dám thả lỏng vài phút ngắn ngủi, thời gian còn lại, cô vẫn luôn trong trạng thái căng thẳng, không dám lơ là khắc nào.
Tưởng Thịnh Hòa nhìn đồng hồ, đã qua giờ ăn tối. Anh dọi điện thoại cho thú ký Cứ “Gọi mấy phần cơm, đêm nay phải làm phiền mọi người.”
Thư ký Cứ nghĩ tầm, không phiền chút nào. Cô ấy và một đồng nghiệp khác đến đây cũng chỉ là tượng trưng, chỉ ngồi ở đó lướt này lướt kia, không thể xem là tăng ca nhưng lại có tiền tăng ca để lấy.
Buổi chiều ông chủ gọi điện thoại cho cô ấy, thông báo để cô ấy đến công ty tăng ca, còn cố ý nói một câu Không cần mấy người làm việc gì cả, Lạc Kỳ đến báo cáo hợp đồng ở Tô Thành với tôi.
Vì thế, cô bảo một đồng nghiệp nam khác cùng đến công ty để ‘tăng ca’.
Thư ký Cứ rập khuôn chuyên nghiệp hỏi Lạc Kỳ “Trợ lý Lạc có kiêng cái gì không?”
“Em không ăn cay, còn lại đều được hết.” Lạc Kỳ ăn rất ít “Lúc đặt nhớ ghi chú phần cơm của em là giảm nửa lượng thức ăn, làm phiền cô.”
Thư ký Cứ cười “Không phiền.”
Tưởng Thịnh Hòa đặt tài liệu trong tay xuống, đi vệ sinh.
Ông chủ không có mặt. Trước khi ra ngoài, thu ký Cứ đặc biệt nháy mắt với Lạc Kỳ.
Lạc Kỳ cười, cũng trả lại cô ấy một cái nháy mắt.
Con cái của thư ký Cứ đã đi học tiểu học, vậy mà cô ấy vẫn trẻ con xưa.
Tưởng Thịnh Hòa từ nhà vệ sinh trở về, nhìn Lạc Kỳ vẫn ngồi ngay ngắn trước bàn làm việc như cũ.
“Nghỉ mười phút rồi làm tiếp.” Anh lên tiếng.
Kể từ lúc trở thành trợ lý, cô đã quen với tư thế ngồi này, ngay cả khi cuộc họp tạm dừng cũng sẽ không để lộ dáng vẻ lười biếng.
Tưởng Thịnh Hòa ngồi xuống, cầm ly uống nước. Cô không biết phải nói gì với ông chủ xa lạ này, để tránh rơi vào bầu không khí im lặng ngượng ngùng, cô cầm ly đến phòng trà bên ngoài rót cà phê.
Cô đứng lên đi ra cửa, Tưởng Thịnh Hòa nhìn theo bóng lưng cô vài giây.
Khi Lạc Kỳ mang ly cà phê nóng hổi bước vào thì đã đúng mười phút, giờ giải lao kết thúc.
Tưởng Thịnh Hòa đã biết tỏng cô nghĩ gì từ lâu, chỉ vì tránh nói chuyện với anh, đúng là làm khó cô phải điều chỉnh tốc độ đi vào.
Anh vừa định nói ‘bắt đầu đi’ thì điện thoại Lạc Kỳ rung lên.
Lạc Kỳ đặt ly cà phê xuống, vội vàng cầm điện thoại lên. Là cuộc gọi của Bùi Thời Tiêu, cô không nghe, trực tiếp cúp máy.
Bùi Thời Tiêu tưởng cô giận, lập tức gửi tin nhắn Sao không nghe điện thoại? Ăn tối chưa?
Lạc Kỳ gõ nhanh Tăng ca, đang ở trong phòng làm việc của ông chủ.
Điện thoại được đặt lên bàn, Lạc Kỳ cầm con chuột máy.
Mấy giây sau, điện thoại lại rung lên nhưng cô không nhìn. Không xem cũng biết Bùi Thời Tiêu trả lời cái gì nhưng bây giờ cô đang bận, xong việc gọi lại cho anh ta saụ
Trưởng Thịnh Hòa nhìn cô một cái, không nói gì.
⬅ Trước Tiếp ➡