Cuối cùng Tưởng Thịnh Hòa cũng ngẩng đầu, chỉ vào cái ghế ở trước bàn “Ngồi đi.”
Lạc Kỳ mở thùng tài liệu ra, đặt từng tập tài liệu theo thứ tự trong tầm tay phải của Tưởng Thịnh Hòa, nhanh chóng chồng những thùng tài liệu rỗng lên nhau, đặt ở góc bàn rồi mới ngồi xuống.
Nhân lúc chờ laptop khởi động, cô cố gắng thích ứng với khí thế mạnh mẽ của Tưởng Thịnh Hòa, mau chóng tiến vào trạng thái làm việc.
Hôm nay cần làm ít nhất ba bốn giờ, chắc chắn pin laptop sẽ không trụ nổi nên cô mang theo dây sạc.
Tưởng Thịnh Hòa liếc nhìn dây sạc, vươn tay “Đưa đầu cắm cho tôi.”
Trên bàn làm việc có một ổ cắm tích hợp nhưng nó nằm bên sườn Tưởng Thịnh Hòa, Lạc Kỳ không với tới. Vì thế, cô đưa đầu cắm qua “Làm phiền giám đốc Tưởng.”
Tưởng Thịnh Hòa không trả lời, chỉ cắm dây sạc vào ổ điện.
Lạc Kỳ mở thư mục trên laptop, lén nhìn Tưởng Thịnh Hòa. Anh còn chưa lật xem tài liệu giấy, cô kiên nhẫn chờ.
Sau nhiều năm xa cách, cô lại ngồi đối diện với Tưởng Thịnh Hòa, báo cáo công việc cho anh một lần nữa. Lần trước hai người ở nước ngoài cũng ngồi với nhau thế này là khi cô còn đang học đại học.
Cũng chính là năm đó, công ty nhà cô phá sản, ba cô thiếu nợ nước ngoài, không thể tiếp tục chi trả tiền học phí và phí sinh hoạt cho cô tiếp tục du học, cô chỉ có thể tự đi làm thêm nuôi sống chính mình. Được một bạn học giúp đỡ, cô có được nhận vào thực tập ở tập đoàn Viễn Duy, cũng chính là công ty Tưởng Thịnh Hòa đang nắm giữ cổ phần.
Mức lương thực tập rất tốt, chèo chống giúp cô thuận lợi tốt nghiệp.
Các cổ đông lớn của tập đoàn có xuất thân rất phức tạp, trong đó có anh họ của Tưởng Thịnh Hòa, là một trong những cổ đông lớn. Cô thực tập ở tập đoàn Viễn Duy với vai trò là thành viên trong nhóm dự án của anh ta.
Anh họ của anh là tài phiệt đời thứ hai ăn chơi đàn điếm điển hình, phong lưu từ trong xương cốt. Nhưng anh ấy chỉ phong lưu với bên ngoài, còn đối với thành viên trong nhóm lại rất bảo bọc, chăm sóc cô và hai bạn thực tập sinh khác.
Trong thời gian thực tập, cô đã thể hiện sự xuất sắc của mình và có cơ hội được ở lại làm việc. Vào tháng cuối của kỳ thực tập, một phương án cô đề ra được anh họ tán thành và giao lại phương án cho Tưởng Thịnh Hòa.
Tưởng Thịnh Hòa cho cô năm phút để giáp mặt giới thiệu về những điểm chính trong kế hoạch, đó là lần đầu tiên cô tiếp xúc với Tưởng Thịnh Hòa. Vì căng thẳng và không có nhiều kinh nghiệm làm việc, ngây cả cô cũng không hài lòng với biểu hiện của mình.
Sau khi cô giới thiệu những điểm chính xong, Tưởng Thịnh Hòa không nói lời nào, chỉ nhíu mày mở bản kế hoạch ra xem. Nhìn lướt qua trang đầu rồi thô bạo đóng lại “Quay về làm việc đi, tôi xem xong sẽ trả lời.”
Đó là câu nói dài nhất anh từng nói với cô.
Đợi một tháng, cuối cùng cô vẫn không nhận được mail của Tưởng Thịnh Hòa.
Cô không ở lại tập đoàn Viễn Duy làm việc, một tháng sau quay về nước. Ba bị đả kích lâm bệnh nặng, mẹ cô đi cùng ông đến Bắc Kinh khám bệnh, tình trạng ba cô không khả quan, cần phải phẫu thuật.
Sống trong cảnh túng thiếu, trước áp lực của những khoản nợ khổng lồ, ba cô bệnh nặng, sức khỏe mẹ cô cũng suy sụp. Cô về nước vừa chăm sóc cho ba mẹ vừa tìm việc làm.
Tình cờ thay, cô nộp đơn xin việc tại công ty mẹ của Viễn Duy, tập đoàn Viễn Duy.
Ba năm sau, cô gặp lại Tưởng Thịnh Hòa, anh về nước tiếp quản tập đoàn Viễn Duy, khi đó cô đã trở thành trợ lý của Tưởng Nguyệt Như.
Cô không còn để kiểu tóc khi học đại học, lớp trang điểm cũng trưởng thành hơn, không dùng tên tiếng anh nữa, hình như Tưởng Thịnh Hòa không nhận ra cô.