Lạc Vũ vẫn õng ẹo như thường lệ “Chị, có nhớ em không nè? Nhớ bao nhiêu?”
“Nhớ một giây.”
“Oa, chị nhớ em tận một nghìn mili giây cơ à, nhiều thế á.”
Dứt lời, hai người bật cười.
Cười đủ rồi, giọng nói Lạc Vũ nghiêm túc hẳn lên “Chị, chị đang làm gì thế?”
“Công ty, tăng ca.”
“Chẳng phải chị bảo tuần này về Tô Thành đặt tiệc đính hôn với anh rể à? Tăng ca không về?”
“Về mà, đã đặt tiệc ở khách sạn rồi.”
Lạc Kỳ tạm buông tài liệu trong tay xuống, cầm ly đi rót nước, nói chuyện với em họ. Cô sẽ về một mình, dự án của Bùi Thời Tiêu có vấn đề, không có thời gian quay về.
Lạc Vũ tức giận bất bình, hừ lạnh “Dự án gì chứ, chẳng lẽ còn quan trọng hơn kết hôn à? Công ty của anh ta có ai không phải là nhân tài đâu? Không có anh ta, dự án sẽ không thể tiếp tục, trời sẽ sập xuống sao? Chị, sau này chị đừng cố thấu hiểu đàn ông, anh ta sẽ không cảm động cũng chẳng biết ơn đâu ”
Lạc Kỳ cười thầm, em họ của cô từ trước đến giờ vẫn luôn bao che khuyết điểm như vậy.
“Đừng giận.” Cô nói sang chuyện khác “Tìm chị có chuyện gì à?”
Lạc Vũ không muốn chị họ khó xử nên cố gắng trấn tĩnh, dịu dàng nói “Em ưng một chiếc túi mới ra, có hai màu lận, em thấy cái nào cũng đẹp, không chọn được. Lát nữa em gửi cho chị xem, chị chọn cái chị thích ấy.” Dứt lời, cô nàng uy hiếp cô “Phải chọn đó, em với Ngây Thơ tặng quà cưới cho chị, nếu chị không chọn em sẽ mua cả hai màu tặng cho chị.”
“Chị, em cúp máy đây, bây giờ gửi ảnh cho chị liền.”
Lạc Kỳ vừa định nói chuyện, Lạc Vũ đã cúp máy.
Ngây thơ tên là Lạc Tân, Lạc Vũ và Lạc Tân là hai anh em sinh đôi, Lạc Tân là anh nhưng Lạc Vũ chưa từng gọi cậu là anh bao giờ, chỉ toàn gọi là Ngây Thơ.
Hai người bọn họ là con của chú ba. Từ lúc công ty nhà cô phá sản, nợ hàng chục triệu tệ, năm nào Lạc Vũ cũng nghĩ đủ mọi cách để tặng túi xách và mỹ phẩm cho cô, nhưng lương của Lạc Vũ không cao, bản thân không nỡ dùng lại mượn đủ lý do mua về rồi gửi cho cô.
Lạc Vũ lúc nào cũng hi hi ha ha nói “Chị, chị là trợ lý của giám đốc Tưởng, chị phải chú ý đến vẻ ngoài. Em trời sinh xinh đẹp, không cần những thứ đó.”
Lạc Vũ gửi hình túi xách đến, Lạc Kỳ không từ chối nữa, chọn một màu mình thích. Lạc Vũ tặng cô những gì, cô đều nhớ cả. Sau này Lạc Vũ kết hôn, cô sẽ tặng một phần quà cưới lớn.
Hai giờ năm mươi phút, Lạc Kỳ thay đồng phục, cầm laptop, ôm ba thùng tài liệu đến văn phòng của Tưởng Thịnh Hòa.
Lễ tân đang trực ở văn phòng giám đốc trực tiếp cho cô vào trong, không cần đăng ký.
Toàn bộ tầng lầu yên tĩnh, tiếng giày cao gót của Lạc Kỳ trở nên đặc biệt vang dội, trong văn phòng thư ký to lớn chỉ có hai người đang tăng ca, cô chỉ nhận ra một người là thư ký Cứ, người còn lại thì cô không quen biết.
Cô gia nhập tập đoàn Viễn Duy vào sáu năm trước, thư ký Cứ hướng dẫn cô nửa năm, cô lén gọi thư ký Cứ là cô giáo.
Thư lý Cứ nghe tiếng thì ngẩng đầu, nhìn dáng môi Lạc Kỳ đang gọi cô ấy “Chào cô.”
Thư ký Cứ cười, hất cằm, hai người hiểu ý.
Lạc Kỳ đến gần, thư ký Cứ đứng lên, lập tức khôi phục dáng vẻ nghiêm túc mà thư ký nên có, lịch sự chào hỏi hai câu, bảo cô “Giám đốc Tưởng đang ở bên trong.”
Lạc Kỳ không chút trì hoãn, bước nhanh vào trong.
Hai cánh cửa phòng làm việc của Tưởng Thịnh Hòa mở toang, cô giơ tay gõ lên cửa hai cái “Giám đốc Tưởng.”
“Vào đi.” Tương Thịnh Hòa không ngẩng đầụ
Lạc Kỳ đi đến trước bàn làm việc, đặt laptop và hộp tài liệu lên bàn của Tưởng Thịnh Hòa đang xem tài liệụ Anh đã thay áo sơ mi trắng kết hợp với quần tây đen, lúc làm việc hoàn toàn không có chút hiền hòa nào.