⬅ Trước Tiếp ➡
Nghĩ đến lúc này Tưởng Thịnh Hòa đang ở trong phòng bệnh, Lạc Kỳ hơi lo sợ.
Cả tập đoàn Viễn Duy, ngoại trừ Tưởng Như Nguyệt thì không có bất kỳ người không cảm thấy lo lắng khi ở gần Tưởng Thịnh Hòa, nhất là khi anh im lặng và nhìn bạn không chớp mắt.
Tất cả các thành viên trong đội ngũ làm việc của Tưởng Thịnh Hòa đều tự giữ lấy mình, trong lúc làm việc với anh, bọn họ chưa bao giờ dám phân tâm, chứ đừng nói đến chuyện làm việc lơ tơ mơ.
Chỗ tốt của hiệu suất cao chính là không cần tăng ca, người làm giám đốc mỗi tháng đều có thể nghỉ ngơi vài ngày, ngày bình thường cũng sẽ tan làm đúng giờ. Những người trong nghề ai ai cũng hâm mộ, ngay cả Lạc Kỳ cũng vậy.
Thậm chí cô cũng từng tự hỏi, liệu bản thân có nên chuyển công tác đến bên cạnh Tưởng Thịnh Hòa hay không.
Vệ sĩ biết Lạc Kỳ nên không ngăn cản, để cô đi thẳng vào phòng.
Lạc Kỳ ôm hoa tươi, gật đầu cảm ơn bọn họ.
Không biết Tưởng Nguyệt Như ngủ hay thức nên cô theo bản năng thả nhẹ bước chân.
Cửa phòng bệnh khép hờ, bên trong truyền tới giọng nói yếu ớt “Bị bệnh cũng tốt lắm, lỗ tai được yên tĩnh. Ba mẹ cháu, nhất là ba cháu đó, mấy ngày nay cũng không dám lải nhải với cô nữa. Cháu không biết đâu, ba ngày trước khi cô làm phẫu thuật, ba cháu còn gọi điện thoại cho cô, bảo cô mau hối thúc cháu đưa ra quyết định, phiền chết đi được ”
“Lần sau nếu ông ấy còn hối thúc nữa, cô hãy nói rằng cháu còn chưa chơi đủ, còn muốn vui chơi hai năm nữa.” Giọng nói trong trẻo pha chút bất cần.
“Cháu muốn làm ông ấy tức chết à?” Tương Nguyệt Như trêu ghẹo, ý vị sâu xa nói “Cháu đó, nếu cháu cứ tiếp tục lún sâu như vậy thì phải làm sao đây?”
Lạc Kỳ nghe mà không hiểu gì cả, chuyện riêng tư của ông chủ không phải việc cô có thể nghe. Lạc Kỳ quay người đi ngược lại một đoạn rồi đi một cách bình thường đến trước cửa phòng bệnh, để tiếng bước chân của mình vang lên rõ ràng.
Tưởng Thịnh Hòa nghe thấy âm thanh bên ngoài, nên cuộc nói chuyện của hai người trong phòng cũng kết thúc.
Lạc Kỳ gõ nhẹ lên cửa.
Thông qua khe hở chỗ cánh cửa, Tưởng Thịnh Hòa nhìn thấy người đến là Lạc Kỳ, anh nói “Vào đi.”
Lạc Kỳ đẩy cửa ra, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt cô chính là Tưởng Thịnh Hòa đang bắt chéo chân ngồi trên sô pha.
Tưởng Nguyệt Như từ từ quay đầu lại, nói “Cô chỉ làm một cuộc phẫu thuật nhỏ thôi, không có gì đáng ngại. Cháu nói xem, khó khăn lắm mới về thăm nhà một chuyến, sao lại quay lại gấp như thế? Không phải cháu nói cần có thời gian chọn áo cưới hay sao?”
Lạc Kỳ mỉm cười, khéo léo trả lời “Cháu đã chọn áo cưới xong rồi, cũng đã đặt khách sạn rồi ạ.”
Sau khi đáp lời Tưởng Nguyệt Như, cô mới có thời gian chào hỏi Tưởng Thịnh Hòa “Giám đốc Tưởng.”
Ánh mắt Lạc Kỳ chỉ lướt qua mặt anh, hơi thở của Tưởng Thịnh Hòa quá áp bức, cô không dám nhìn thẳng anh.
Tưởng Thịnh Hòa gật đầu, tầm mắt anh dừng lại trên mí mắt cô vài giây, thản nhiên đáp lại.
Ông chủ lớn đang ở đây, Lạc Kỳ nói chuyện phải uốn lưỡi bảy lần mới dám nói ra.
Cô hỏi ý kiến của Tưởng Nguyệt Như, có người muốn đến bệnh viện thăm nom thì phải sắp xếp thời gian như thế nào.
Tưởng Nguyệt Như không có sức đi đấu trí lươn lẹo với đám người trên thương trường “Cô nghỉ ngơi hai ngày đã.”
Lạc Kỳ ngầm hiểu “Vậy cô cứ nghỉ ngơi thoải mái, những chuyện khác cháu sẽ xử lý thỏa đáng.” Đặt bó hoa xuống, cô đứng bên cạnh giường, im lặng chờ Tưởng Nguyệt Như dặn dò thêm việc khác.
Khoảng thời gian sắp tới, Tưởng Nguyệt Như không thể đến công ty. Bác sĩ dặn bà ấy phải nghỉ dưỡng hai tháng, không chỉ vì cuộc phẫu thuật mà còn vì bà ấy làm việc quanh năm suốt tháng, vất vả lâu ngày tích tụ thành bệnh, trên người bà ấy mang đầy bệnh tật.
⬅ Trước Tiếp ➡