⬅ Trước Tiếp ➡
Trước khi gặp mặt, thư ký Dương đã đoán được Lạc Kỳ nhất định là một người đẹp. Cô ta đã từng gặp rất nhiều phụ nữ xinh đẹp, nhưng ngay ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Lạc Kỳ, cô ta vẫn bị hớp hồn. Vóc dáng cao gầy gợi cảm, gương mặt lạnh lùng, làn da trắng nõn như sứ, tạo cho người ta một cảm giác xa cách.
Thư ký Dương bước tới bên cạnh Lạc Kỳ, sau khi tự giới thiệu bản thân thì dẫn cô vào trong thang máy.
Lạc Kỳ mỉm cười “Làm phiền cô quá.”
Thư ký Dương cũng mỉm cười đáp lại “Cô khách sáo rồi.”
Thư Ký Dương quan sát Lạc Kỳ lần nữa, dáng người xinh đẹp, giọng nói cuốn hút và mềm mỏng khiến cô ta không khỏi muốn trò chuyện với cô nhiều hơn.
Nếu cô gái này làm nũng thì có ai chịu nổi chứ?
Thư ký Dương đã từng nghe về chuyện tình của Lạc Kỳ và Bùi Thời Tiêu, nghe nói ban đầu nhà họ Bùi cũng không chấp nhận cuộc hôn nhân này, muốn tìm cho anh ta một cô gái môn đăng hộ đối. Nhưng Bùi Thời Tiêu khăng khăng muốn kết hôn với Lạc Kỳ, cuối cùng ba Bùi và mẹ Bùi đành thỏa hiệp.
Ở Tô Thành, gia sản của dòng họ Bùi đứng hàng thứ ba, năng lực cá nhân của Bùi Thời Tiêu cũng xuất sắc, anh ta chính là đối tượng được rất nhiều tiểu thư danh giá ái mộ.
Lúc trước, điều kiện của gia đình Lạc Kỳ cũng khá tốt, ba mẹ làm kinh doanh, còn có hai công ty. Nhưng bảy năm trước, công ty nhà cô đầu tư thất bại phải tuyên bố phá sản. Ba Lạc nợ mấy chục triệu ngoại tệ, đến bây giờ Lạc Kỳ cũng không rõ món nợ này đã được trả hết chưa.
Thang máy dừng lại ở tầng sáu, Lạc Kỳ và thư ký Dương lần lượt bước ra.
Khách sạn này vừa được xây dựng vào năm ngoái nên Lạc Kỳ chưa từng đến đây. Phòng tiệc được thiết kế theo lối kiến trúc không cột, không gian được sơn màu xanh nước biển đẹp như mơ, quan trọng là căn phòng này có thể đặt cùng lúc sáu mươi sáu bàn, đủ chỗ cho khách.
Sau khi tham quan xong, Lạc Kỳ quyết định đặt tiệc cưới tại nhà hàng này.
Ra khỏi khách sạn, cô gửi tin nhắn nói cho Bùi Thời Tiêu biết cô đã đặt tiệc cưới ở khách sạn nào.
Bùi Thời Tiêu trả lời lại rất nhanh Anh đã nói ba mẹ đặt tiệc ở nhà hàng này, những chuyện khác em không cần quan tâm nữa. Em có muốn đi thử áo cưới không? Hay đợi tháng sau anh đi thử cùng với em?
Lạc Kỳ không chút do dự trả lời Tháng saụ
Bùi Thời Tiêu bảo đảm Đến lúc đó dù có bận rộn thế nào đi nữa anh cũng sẽ cùng em đi thử áo cưới.
Vì hôm nay thất hứa, anh ta áy náy nói Chờ dự án lần này hoàn thành, anh sẽ ở bên cạnh em vài ngày.
Lạc Kỳ Anh không cần bận tâm, công việc quan trọng hơn.
Tuy ngoài miệng nói không có gì, nhưng trong lòng cô vẫn cảm thấy nuối tiếc vì đã chờ đợi lâu như vậy mà lại không thể gặp nhaụ
Lạc Kỳ ngồi tàu điện ngầm quay về nhà mình chứ không trở lại phòng cưới.
Khác với Bùi Thời Tiêu, nhà Lạc Kỳ nằm trong một tiểu khu cũ trong hẻm chứ không phải tiểu khu cao cấp.
Căn nhà này là nhà cũ do ông bà nội để lại cho gia đình cô, đã từng bị bỏ không mấy năm. Bảy năm trước, sau khi biệt thự bị lục soát và niêm phong, ba mẹ Lạc Kỳ đã dọn đến nơi này và vẫn luôn sống ở đây cho đến hiện tại.
Đi qua cầu đá, Lạc Kỳ bước vào một con hẻm chật hẹp, không phải chỉ có nhà cô sống trong nhà cũ mà có tận ba gia đình cũng chung sống với nhaụ
Bà Tiền hàng xóm đang ngồi hóng mát trong sân, thấy Lạc Kỳ quay về, bà cụ vào nhà bưng ra hai miếng dưa hấu đã cắt sẵn cho cô.
“Mẹ con bảo tuần này con sẽ về, tiếc là mẹ con bận đi công tác, không gặp con được.”
⬅ Trước Tiếp ➡