⬅ Trước Tiếp ➡
Lạc Kỳ cho là anh ta có hẹn bàn chuyện công việc với người khác Vậy anh làm việc đi.
Bùi Thời Tiêu Được, tối anh sẽ gọi cho em.
Lạc Kỳ nhìn chằm chằm điện thoại như có suy nghĩ, không nhắn lại nữa, tiếp tục xem phim.
Cùng với việc ca khúc cuối phim vang lên, trong vô thức, hơn hai tiếng đã trôi qua.
Lạc Kỳ tắt máy tính bảng, vô thức nhìn lướt qua phía bên phải. Cô nhìn thấy người bên cạnh mới phản ứng được đó là chỗ ngồi của ông chủ. Cô vừa định quay đầu nhưng đã không kịp nữa, Tưởng Thịnh Hòa đã đi trước cô một bước, quay đầu nhìn sang.
Ngay thời khắc đối mặt nhau, Lạc Kỳ thoáng kinh ngạc. Cô chưa từng thấy Tưởng Thịnh Hòa đeo kính cận, nhưng cô từng nghe nữ đồng nghiệp ở công ty mê muội mà miêu tả ông chủ đeo kính "cấm dục" đến mức nào.
Cô chỉ cảm thấy trong đôi mắt của Tưởng Thịnh Hòa đeo kính không có chút hơi ấm nào, trông càng "không hợp tình người" hơn bình thường.
Để giảm bớt sự xấu hổ khi đối mặt, Tưởng Thịnh Hòa vẫn chưa dời tầm mắt về, mà nhìn cô một cách tự nhiên. Anh phá tan sự im lặng trước "Cô gọi tôi có chuyện gì? Ban nãy tôi nghe không rõ."
Lạc Kỳ "..."
Bây giờ cô không thể nói với ông chủ Tôi không có gọi ngài.
Xem như bình tĩnh, cô thuận theo lời anh mà nói "Là chuyện riêng ạ. Khách sạn chúng ta ở cách nhà tôi không xa, buổi tối tôi muốn về nhà một chuyến, tôi muốn báo với ngài một tiếng trước ạ."
Điều Tưởng Thịnh Hòa không thích nhất chính là lần nào cô cũng gọi anh là "ngài", nhưng lại không tìm được lý do nào thích hợp để không cho cô gọi như vậy.
Anh trả lời "Tối nay và sáng mai là thời gian hoạt động tự do của mọi người, không ảnh hưởng đến công việc, không cần báo cáo."
"Cảm ơn giám đốc Tưởng."
Tưởng Thịnh Hòa không đáp lại, ánh mắt rơi xuống trên màn hình laptop.
Lạc Kỳ đợi ông chủ quay sang hướng khác mới vội vã rời tầm mắt đi.
Cô tự nhắc bản thân, người ngồi bên phải là ông chủ, không có chuyện gì đừng quay mặt lại
Bầu trời chuyển một mạch từ quang đãng sang nhiều mây, rồi đến Tô Thành là mưa dầm. Không khí ẩm ướt, ngột ngạt, mưa rả rích cả nửa ngày, hai tiếng trước mới tạnh.
Gió thổi qua, mấy tán cây rung lên, vẫy những mảng nước mưa lớn xuống.
Mãi đến khi xuống tàu, Tưởng Thịnh Hòa vẫn chưa tháo kính.
Tổng cộng có hai chiếc xe đến đón họ, một chiếc xe thương vụ, một chiếc xe việt dã.
Tài xế xe việt dã đi xuống, giao chìa khóa xe cho Tưởng Thịnh Hòa, tự ngồi vào ghế phụ lái trong xe thương vụ.
Tưởng Thịnh Hòa không để bất kỳ ai đi theo, tự khởi động xe, rời đi trước.
Thư ký Cứ nhìn theo chiếc xe việt dã khuất dạng, nói với Lạc Kỳ "Giám đốc Tưởng đi gặp bạn rồi, chúng ta tự do nhé "
"Sao anh ấy không mang cả vệ sĩ vậy ạ?" Lạc Kỳ thuận miệng hỏi.
Thư ký Cứ đã tập mãi thành quen "Lần nào đến Tô Thành giám đốc Tưởng cũng đi gặp bạn một mình." Anh đuổi cả vệ sĩ, hẳn là đi gặp một người bạn rất đặc biệt. Có khả năng rất lớn đó là một người bạn nữ.
Tất nhiên, đây đều là suy đoán của riêng cô ấy thôi, không có căn cứ gì.
Thư ký Cứ thích nhất là đi dạo phố vào ngày mưa dầm. Cô ấy hỏi Lạc Kỳ "Đầu tiên chúng ta đi dạo ở đâu?"
Lạc Kỳ lập lộ trình "Chúng ta đến check in chỗ gần nhà em trước đi. Đến Tô Thành mà chưa đến chỗ nhà em là không được xem như đã đến Tô Thành thật Cảnh buổi sáng lẫn buổi tối đều có đặc sắc. Dạo phố xong chúng ta đến phố ẩm thực tìm gì đó ăn "
"Nghe theo em đó, em nói đi đâu thì đi đó."
Hai người ăn nhịp với nhaụ
Họ đến khách sạn làm thủ tục nhận phòng. Lạc Kỳ lấy từ trong vali ra một cái váy trễ vai, thay cho bộ áo sơ mi và quần trên người, lấy đồ trang điểm ra chỉnh trang.
⬅ Trước Tiếp ➡