Anh đứng ở cửa không phải là cố tình đợi cô, mà vừa hay nhận được điện thoại từ nhà. Trong phòng chờ đã có mấy cấp dưới có mặt, có một số lời anh không tiện nói ngay trước mặt họ.
Lạc Kỳ chào hỏi "Giám đốc Tưởng."
Tưởng Thịnh Hòa gật đầu "Vào đi thôi."
Thư ký Cứ ngồi chung với mấy đồng nghiệp, đang nhỏ giọng tán gẫu, thấy cô vào thì vẫy tay với cô.
Lạc Kỳ thả cái vali ở bên cạnh ghế sô pha, ngồi xuống bên cạnh thư ký Cứ.
Thư ký Cứ chỉ vào đôi giày đế bằng trên chân mình, nháy mắt với cô.
Lạc Kỳ cười, lập tức hiểu được. Cô ấy mang giày đế bằng đến Tô Thành sẽ tiện đi dạo phố.
Trong hành trình đến Tô Thành lần này, tính cả cô là tổng cộng năm người, vừa đủ cho một buồng tàụ
Lên trên tàu rồi, mấy người thư ký Cứ không ngồi theo số trên vé mà tìm đại một chỗ ngồi xuống. Cô là người của Tưởng Nguyệt Như, với bọn họ, cô xem như người ngoài, nên họ đối xử với cô rất khách sáo. Họ chừa lại hai vị trí riêng biệt, có điều kiện tốt nhất, cho cô và Tưởng Thịnh Hòa.
Cô không qua đó vội, mà đi phía sau Tưởng Thịnh Hòa, đợi ông chủ chọn chỗ ngồi trước.
Tưởng Thịnh Hòa biết Lạc Kỳ hay đi chuyến tàu cao tốc này, đã ngắm cảnh sắc ven đường không biết bao nhiêu lần, hẳn cô đã sớm không thấy hứng thú nữa. Chưa biết chừng, trên đường đi, cũng chưa chắc cô sẽ nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng anh vẫn chừa lại vị trí nằm chếch với cửa sổ, có thể ngắm cảnh tốt hơn cho Lạc Kỳ, còn mình thì ngồi vào chỗ còn lại.
Lạc Kỳ cất xong vali, suy nghĩ trên đường giết thời gian như thế nào.
Chuyến tàu này không phải loại tàu được điều khiển tự động bằng AI, căn bản là mấy chỗ ngồi không có tính riêng tư gì đáng nói. Bất kể cô có làm gì, ông chủ ngồi bên cạnh cũng sẽ nhìn thấy rất rõ ràng.
Cô không tính giả vờ hăng hái, bận bịu làm việc trước mặt ông chủ, vì anh liếc một cái là sẽ nhìn ra được. Vậy nên cô lấy máy tính bảng ra xem phim.
Cô đeo tai nghe vào, rồi gần như theo thói quen, Lạc Kỳ mở một bộ phim đã được xem bốn lần ra.
Hôm nay là lần thứ năm cô xem.
Đây là một bộ phim không quá nổi tiếng, năm phim được công chiếu, cô đang học ở nước ngoài. Bùi Thời Tiêu đi cùng cô đến rạp chiếu phim xem hai lần, chỉ đơn giản là đi xem với cô, chứ anh ta không có hứng thú.
Dường như đối với cô, Bùi Thời Tiêu có một sự kiên trì vô hạn. Rõ là bản thân không thích, anh ta vẫn đề nghị đi xem với cô một lần nữa.
Tàu cao tốc nhanh chóng rời khỏi nội thành, tầm nhìn trở nên trống trải.
Trong lúc lơ đãng, Tưởng Thịnh Hòa quay đầu, nhìn thấy Lạc Kỳ đang chụp cảnh bên ngoài cửa sổ. Cô chụp liên tục mấy bức rồi mang về xem. Hình như cô không hài lòng với ảnh chụp, điện thoại lại nhắm lấy cảnh ngoài cửa sổ lần nữa.
Cô chụp bao lâu, anh nhìn bấy lâụ
Trong điện thoại di động để trên bàn có tin nhắn được gửi đến, bạn của anh hỏi Mấy giờ em đến? Anh đi đón em.
Tưởng Thịnh Hòa chậm rãi dời mắt về, trả lời bạn Không cần đâu, em có xe. Tối em đi tìm anh.
Trả lời tin nhắn xong, Tưởng Thịnh Hòa lấy kính râm xuống, đổi thành một cặp kính nhỏ, kết nối laptop với nguồn điện.
Ở chỗ ngồi sát bên cạnh, cách một hành lang, Lạc Kỳ đứng dậy, rồi rất nhanh lại ngồi xuống. Anh không nhìn sang đó nữa, mở máy đọc thư điện tử.
Lạc Kỳ điều chỉnh ghế ngồi chụp gửi cho Bùi Thời Tiêu, nói anh ta biết mình đã xuất phát đến Tô Thành.
Nửa tiếng sau, Bùi Thời Tiêu trả lời lại, chỉ có một câu Không tệ, kỹ năng chụp ảnh có tiến bộ.
Không giống như trước kia, anh ta sẽ hỏi cô đi đến đâu rồi, đang làm gì.
Cô hỏi Mới ngủ trưa dậy à?
Bùi Thời Tiêu Hôm nay anh không ngủ, đang ở bên ngoài.