⬅ Trước Tiếp ➡
Mở web WeChat trên máy tính, gửi tin nhắn cho vệ sĩ Gọi cho tôi ngay, không cần trả lời tin nhắn này.
Đóng khung chat với đối phương, lập tức nhận được cuộc gọi của vệ sĩ.
Tưởng Thịnh Hòa kéo ngăn bàn, tìm một bao thuốc lá.
Anh rất ít khi hút thuốc, thuốc lá trong văn phòng được dùng để tiếp đãi bạn bè.
Anh nói với Lạc Kỳ “Cô cứ xem tài liệu trước đi.” Rồi cầm điện thoại và thuốc lá ra ngoài.
Lạc Kỳ không nghĩ gì nhiều, tưởng ông chủ có cuộc gọi quan trọng, không tiện nói chuyện trước mặt cô.
Đến cuối hành lang bên ngoài văn phòng, Tưởng Thịnh Hòa nghe máy “Không có việc gì.” Rồi cúp máy.
Anh mở hộp thuốc lá, đưa một điếu đến bên miệng, một lúc sau lại lấy xuống.
Anh chỉ mang thuốc lá, quên mang theo bật lửa.
Tưởng Thịnh Hòa vò điếu thuốc trong tay rồi ném vào thùng rác bên cạnh.
Ngoài cửa sổ, trời đã tối hẳn.
Không có thuốc, anh đút tay vào túi nhìn ra ngoài cửa sổ. Anh nán lại ở hành lang mấy phút cho Lạc Kỳ có thời gian trả lời tin nhắn rồi mới quay về phòng làm việc.
Lạc Kỳ uống nửa ly cà phê thì Tưởng Thịnh Hòa trở lại.
Có thể vì cách bàn làm việc, cô không ngửi thấy trên người anh có mùi thuốc lá. Ban nãy, nhân lúc anh ra ngoài hút thuốc, cô đã tán gẫu mấy câu với Bùi Thời Tiêụ
"Ngày Mười tháng Sáu ký hợp đồng à?" Tưởng Thịnh Hòa xác nhận thời gian.
"Đúng ạ."
Lạc Kỳ lại bổ sung "Chiều ngày Mười ạ."
Tưởng Thịnh Hòa tiện tay nhét bao thuốc lá đã mở kia vào bên cạnh máy vi tính, thông báo sớm cho cô "Ngày tám đi Tô Thành, ngày Mười Một về."
Lạc Kỳ không ngờ họ sẽ đến trước hai ngày, xin ý kiến "Tổng cộng mấy người ạ? Tôi thu xếp đặt vé và phòng."
"Không cần, để thư ký Cứ lo liệụ" Tưởng Thịnh Hòa cầm một phần tài liệu khác lên mở ra, trong mắt phản chiếu ảnh laptop và màu sắc từ quần áo cô.
Anh nghiêng đầu, lọt vào tầm mắt chỉ có tài liệu và mặt bàn làm việc.
Xung quanh đều là hương thơm cà phê tỏa ra từ trong ly cô.
Lạc Kỳ xốc lại tinh thần, nhanh chóng vùi đầu vào làm việc lần nữa.
Nửa tiếng sau, đồ ăn ngoài được giao đến, thư ký Cứ mang hai phần đồ ăn ngoài vào trong phòng làm việc. Bình thường, Lạc Kỳ vừa ăn cơm vừa bàn về công việc với Tưởng Nguyệt Như, bây giờ người ngồi phía đối diện đổi thành Tưởng Thịnh Hòa, cô thấy cực kỳ không quen.
Tưởng Thịnh Hòa bưng đồ ăn lên "Ra ngoài ăn, đừng xáo trộn tài liệụ"
Lạc Kỳ thở phào, bốn người ăn chung thì sẽ không áp lực thế này.
Trên bàn hội nghị cỡ nhỏ ở bên ngoài, thư ký Cứ đang ngồi đối diện một đồng nghiệp nam khác, hai người vừa ăn vừa nói chuyện. Thấy bọn họ đi ra, thư ký Cứ vội vã đi lấy ghế.
Lạc Kỳ ngồi xuống bên cạnh thư ký Cứ, Tưởng Thịnh Hòa ngồi bên cạnh cấp dưới nam, vẫn mặt đối mặt với cô. Anh trò chuyện với hai cấp dưới câu được câu không, phần lớn là anh hỏi, bọn họ cẩn thận trả lời.
Cô im lặng ăn, không chen vào lấy một câụ
Ăn được một nửa, Lạc Kỳ đặt đũa xuống để ăn canh, nắp hộp canh được đóng rất chặt, rất khó mở.
Thư ký Cứ phàn nàn "Tiệm đồ ăn này bán gì cũng ngon, chỉ có phần thiết kế của nắp hộp canh này là không ổn lắm " Cô ấy hay ăn ở tiệm này, có kinh nghiệm mở hộp "Cô mở giúp em "
"Không cần đâu ạ."
Lạc Kỳ thử mấy lần đều không mở được, lại không dám dùng quá nhiều lực, sợ canh sẽ vẩy ra ngoài.
Cuối cùng, Tưởng Thịnh Hòa cũng không nhịn được nữa, anh đặt đũa xuống "Để tôi."
Lạc Kỳ nhìn sang, những ngón tay thon dài, mạnh mẽ của anh đã đưa đến trước mặt cô. Giống như chuyện anh giúp cô cắm đầu dây sạc trước đó, lời anh nghe lạnh nhạt nhưng không cho phép chối từ.
"Cảm ơn giám đốc Tưởng."
Cô nào có thể sai bảo ông chủ lớn của tập đoàn? Nên cô không đưa sang.
⬅ Trước Tiếp ➡